Tưởng niệm 39 người Việt Nam chết trong container của Anh

Truyền thông Anh ngày 23/10 đưa tin, lễ tưởng niệm 39 nạn nhân Việt Nam được tổ chức từ 10h00 sáng đến 5h00 chiều. Vào cùng ngày tại Hackney, London. Ban tổ chức đã lập một ngôi miếu nhỏ để mọi người có thể đến tưởng niệm các nạn nhân. —— Lễ tưởng niệm được tổ chức một năm sau thảm kịch. 39 người Việt Nam được phát hiện chết trong container ở một địa điểm. Công nghiệp ở Essex, Đông London. Vào tháng 10 năm 2019, cảnh sát đã kiểm tra một xe container chứa 39 thi thể người Việt Nam ở Essex, Anh. Ảnh: Agence France-Presse .

Các nạn nhân từ 15 đến 44 tuổi bị mắc kẹt trong thùng kín suốt 12 giờ. Các cuộc điều tra cho thấy họ đã chất lên xe ở miền Bắc nước Pháp và trả cho những kẻ buôn người tới 20.000 Euro (23.000 USD) để qua biên giới Pháp-Anh. Vào tối ngày 29 tháng 10 năm 2019, nó đã được vận chuyển bằng phà từ cảng Zeebrugge của Bỉ đến cảng Purfleet ở Anh. Nạn nhân sau đó đã chết do thiếu oxy và quá nóng trong một không gian chật hẹp. — Tòa án Old Bailey tiếp tục xét xử vụ án.

Vào tháng 5, hơn 20 nghi phạm liên quan đến thảm rạp hát đã bị bắt ở Pháp, Bỉ và Đức. Một người đàn ông bị tình nghi đóng vai trò quan trọng trong dòng dõi cũng bị bắt tại tỉnh Haut-Rhin của Đức. Anh ta có biệt danh là “Công tước hói” và anh ta 29 tuổi.

13 nghi phạm bị cảnh sát Pháp bắt giữ và buộc tội buôn người, trong khi 6 người bị bắt. Những người trong nhóm này, chủ yếu là người Việt Nam và người Pháp, cũng bị ngộ sát. Nam và nữ bị kết án một năm quản chế và 7 năm 6 tháng tù vì đã đưa Trami trái phép, một người đã chết trong một chiếc container và nhiều công nhân cho người nước ngoài.

Ngọc Anh (theo ITV)

Lời chúc của người Việt Nam ở New Delhi

Mohamed Ali Nguyễn Anh Ngọc. Nhiếp ảnh: Lao Động.

Đã ở nước ngoài hàng chục năm, nhưng rất ít Việt kiều có điều kiện về thăm Việt Nam lần nữa, dù đó là mong muốn tốt đẹp trong đời. — “Cộng đồng người Việt Nam tại Ấn Độ rất ít. Đến nay đa số còn rất khó khăn-Ông Nguyễn Lương Ngọc, Bí thư thứ ba Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ, bắt đầu kể. Thế hệ đầu tiên chủ yếu là từ những năm 1940 đến 1950 Chỉ có khoảng 60 người đã rời khỏi đất nước này và đến đây hiện đang sống với cư dân địa phương. Mặc dù đã rất cố gắng nhưng điều này đã kéo dài hàng thập kỷ. Mohamed Ali Nguyen Ngok (Mohamed Ali) Nguyễn Anh Ngọc) -Nguyễn Anh Ngọc sinh năm 1955 và sống ở Ấn Độ ở tuổi 22. Bố anh là người Ấn Độ và mở một cửa hàng vải ở Hàng Kông-Hàng Đào, Hà Nội, bố anh sinh năm 1971 Sau khi ông mất năm 1999, do phải trả nợ, gia cảnh khó khăn nên 5 anh em Ngọc quyết định sang Ấn Độ, mong được gia đình bố giúp đỡ, vì không có gì để đỡ đầu nên cả gia đình đã phải trải qua rất nhiều đau khổ. , Và từng gây quỹ để chuyển từ một tỉnh nhỏ đến New Delhi, hy vọng có thế hệ thứ 2. Hai người sinh ra ăn học sẽ giúp bố mẹ kiếm đủ tiền về Việt Nam.Với tài nấu nướng của mình, anh Ngọc trong một gia đình gốc Hoa. Nhà hàng xin được việc rồi chuyển sang làm đầu bếp tại Đại sứ quán Lào, Campuchia, làm đầu bếp tại Đại sứ quán Việt Nam được hai năm, anh Ngok cho biết: “Bây giờ, anh chị em tôi đã mua được nhà, dù vẫn còn. Còn trẻ thì cũng phải đi thuê. “Con gái lớn của chúng tôi học xong đi làm. Niềm mơ ước bao năm. Hàng chục năm mới có một gia đình” Gia đình tôi phải trở thành sự thật khi về Hà Nội “- Chị Lan Chi (phải). Ảnh: Work.- — Chào mừng đến với Đại sứ quán Algeria tại New Delhi. Bà Carol Pakimir Yamier Laneige, Chủ tịch Hội Người Việt Nam ở nước ngoài Ấn Độ, đã khóc. “Tôi rất vui khi được gặp người Việt Nam và nói được tiếng Việt”, Laneige Cô nói giọng Sài Gòn chuẩn trong bài phát biểu của mình. Cô sống ở Ấn Độ 41 năm. Là con của một cặp vợ chồng Việt Nam và bố mẹ là người Việt Nam từng làm kinh doanh thương mại. Ở Sài Gòn, cô được mẹ cho sang Ấn Độ năm 16 tuổi (16 tuổi) Cô sống với người cô của chồng vừa mới qua đời từ Ấn Độ, với số vốn ít ỏi và tấm bằng tiếng Anh, Lan Chi tiếp tục đầu tư vào tiếng Pháp và tiếng Hindi nên việc tìm việc không gặp nhiều khó khăn. Năm 1983, Lan Chi (Lan Chi) kết hôn. Một dược sĩ Phật giáo Ấn Độ, nhưng điều kiện như sau: “Anh ấy phải để tôi chấp nhận rằng gia đình anh ấy vẫn giữ nếp sống của người Việt, và anh ấy vẫn có thể duy trì lối sống của người Ấn Độ – bà Lanzhi cười. Nước mắt – nhưng anh đã bỏ cuộc. “

Đã làm việc tại Đại sứ quán nước ngoài 30 năm và hiện là thư ký Đại sứ quán Algeria tại Ấn Độ. Cuộc sống ở Laneige đã ổn định. Người Việt Nam” đề cập đến những tấm gương vượt khó và có cả những “ngôi sao đóng thế” ở thành phố Chennai, miền Nam nước này. Stun Siva Anh . Các cảnh hành động của đất nước này sản xuất trung bình 900 phim mỗi năm. Ao, những người có thể kiên trì là số ít người Việt Nam có quốc tịch Ấn Độ và có thể hòa nhập vào xã hội bạn. Cho đến nay, hầu hết mọi người vẫn chưa có quốc tịch hoặc hộ chiếu Ấn Độ, chủ yếu là do thiếu giấy tờ hoặc người bảo trợ Ấn Độ không còn nữa. Đối với họ, trở về Việt Nam sẽ luôn là nỗi ghen tị trong lòng.

Có nên về Việt Nam với người thân không?

Google Minh họa .—— Cha mẹ tôi đã bảo lãnh tôi đến Mỹ. Lúc đầu tôi nghĩ nước Mỹ phải là thiên đường, nhưng khi đến đây tôi nghĩ không phải vậy. Mọi thứ trong tôi như vỡ òa.

Lúc đầu vì bố mẹ còn ở Mỹ nên mình cũng hơi vui, sau đó mình cố gắng đi làm nhưng không có nhiều tiền, phải trả nhiều hóa đơn .. Mình sống được vài tháng thì bố mình bị bệnh. Cha tôi muốn sống ở Việt Nam, và nếu ông chết, ông ấy muốn chết ở quê nhà. Sau đó tôi đưa bố mẹ về Việt Nam sinh sống. Niềm vui về quê ngoại, bố mẹ vui lắm. Gặp được người yêu mà được lòng bố mẹ thì mình sẽ vui hơn. Tôi cũng rất vui vì cảm nhận được hạnh phúc của bố mẹ.

Tôi ở ngoài hai tháng và sau đó trở về Hoa Kỳ. Nhưng thực sự, tôi không muốn đi, nhưng tâm hồn và trái tim tôi ở trong nước, bởi vì trở lại Mỹ là trở lại địa ngục, tôi chỉ đi làm và về nhà, và sau đó quay trở lại làm việc. Mỗi ngày đều như mỗi ngày làm tôi buồn. Tôi không biết nói cùng ai, không ai có thể hiểu được tôi. Mọi người ở nông thôn Việt Nam đều nghĩ rằng gia đình tôi sẽ đến Mỹ với nhiều tiền. Mặc dù tôi không nói được ngôn ngữ của họ, nhưng tôi không hiểu hết ý của họ. Chưa kể phân biệt chủng tộc, nhiều người tỏ ra thân thiện nhưng một số khác lại coi thường. Tôi đồng ý rằng có phúc lợi cao, giao thông và nhiều thứ đẹp đẽ ở Hoa Kỳ, nhưng đổi lại, tôi không cảm thấy …—— Sau đó, có một vấn đề giữa tôi và vị hôn phu của tôi. Tôi về Việt Nam, nhưng mọi người không đoái hoài gì đến tôi, vì lương anh bây giờ cao (lương ngày xưa đủ sống) nên anh đã thay đổi và chê tôi “không bằng người khác”. Anh cãi nhau rất nhiều với em, em biết mình sai nhưng chưa bao giờ anh thô lỗ như anh, anh bảo em nên chia tay. Tôi về Việt Nam sống với bố mẹ được hai tháng, thấy bố già yếu, trên gương mặt già nua của bố mẹ tôi lại rơi lệ, tôi vô cùng thương tiếc. Đáng buồn thay, vị hôn phu của tôi không hỏi tôi bất cứ điều gì. Tôi chỉ gặp anh ấy một lần trong hai tháng, và tôi trở về Việt Nam.

Gia đình và người thân của tôi đề nghị tôi quay trở lại Hoa Kỳ và bắt đầu lại. Họ nói với tôi rằng “Không có người này thì sẽ có người khác, người phụ nữ như vậy không xứng”. Tôi buồn lắm, muốn chết lắm nhưng nghĩ đến cha mẹ già rồi còn chưa khai, sao lại phải chết vì người này? Vào ngày tôi quyết định trở lại Hoa Kỳ, tôi thực sự không có tiền. Tôi nhờ người bạn mua hộ vé máy bay, khi tôi nói với bố mẹ rằng tôi đã đến Mỹ, họ cũng rất ngạc nhiên. Tôi bước đi trong im lặng, không ai thấy tôi ra sân bay.

Tôi đã trở về Hoa Kỳ vào tháng 9 năm ngoái, nhưng tôi vẫn nghĩ về quê hương của mình ở Việt Nam. Tôi sống ở Mỹ với chị gái và anh rể, nhưng tôi cũng phải trả tiền hàng tháng. Mọi thứ bạn cần phải chi tiêu cẩn thận. Tôi làm việc 60 giờ một tuần và tôi không có thêm tiền. Nếu tôi không làm việc, tôi sẽ không có tiền để sống. Sức khỏe của tôi không tốt lắm, nhiều lúc mệt mà ngồi khóc một mình, không có tiền tìm người trò chuyện… Tôi muốn đi học nhưng không có tiền. Nếu đi học, tôi sẽ không thể đi làm và không có tiền để tiêu. Có bố mẹ lo cho bữa ăn, con yên tâm học tập thì không ai ở đây lo. Tuy nhiên, anh ấy luôn trách tôi sau này không đi học. Nhưng anh không hiểu cuộc sống ở Hoa Kỳ. Ngoài ra, việc đi học cũng không hề đơn giản. Vì trước tiên tôi phải cố gắng học tiếng Anh. Thứ hai, nếu chúng tôi học ở một trường giàu có, bố mẹ tôi sẽ không có tiền để lo cho tôi. Nếu bạn đi học, bạn nên trang trải các chi phí hàng ngày như thế nào? Thế là tôi nghĩ đủ thứ và buồn đến mức không ngủ được, có hôm thức đến 1-2 giờ sáng. Tôi đã đến Hoa Kỳ, nhưng cho đến nay tôi không có gì, không có xe hơi, nhưng cuộc sống ở Hoa Kỳ không ai biết.

Bố tôi bây giờ rất yếu nên tôi muốn tiết kiệm tiền. Về quê nhưng trong lòng tôi tin chắc bố mất và tôi sẽ về Việt Nam để ở nhà với mẹ và các anh chị. Ngay cả khi tôi không giàu có như những người khác, nhưng tôi cảm thấy rằng tôi vẫn có thể đến gần và chăm sóc cô ấy khi cô ấy đau ốm. Bạn ơi, bạn trả lời thế nào khi mọi người hỏi “Tại sao không đi Mỹ mà để chúng tôi về Việt Nam?” Nhưng các anh chị ở Việt Nam đề nghị tôi về nước nếu không thích. Chỉ cần tâm mình tĩnh thì làm việc gì cũng phải có.

Tôi vẫn yêu anh ấy, nhưng người ta nói tôi nghèo, tôi không quan tâm, vì nếu tôi quay lại, tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy, vì người khác. Tôi có tiền, tôi có tiền, tôi có địa vị trong xã hội, bạn cũng chỉ là một người bình thường. Tôi biết mình là ai, và nếu anh ấy muốn nhìn thấy tôi, tôi phải tôn trọng bản thân. Tôi thực sự rất tội nghiệp, nhưng tôi biết phải làm gì. Tôi muốn về Việt Nam sống với gia đình thật hạnh phúcAnh rất bình tĩnh, không phải vì anh, tôi cũng không có bằng đại học, chỉ có bằng trung cấp. Nhưng tôi đã có kinh nghiệm làm việc trong khu nghỉ dưỡng ở bộ phận nhà hàng. Tiếng Anh của tôi đủ tốt cho công việc, nhưng tôi không thể ngông cuồng, nhưng tôi muốn. Không có gì tốt hơn là sống với bà khi bà đã già và vẫn còn sống. -Mọi người nghĩ Hoa Kỳ sang trọng lắm, nhưng thực chất là công nhân. Vì vậy, khi tôi làm việc ở Mỹ, tôi biết khi nào mình có tiền. Đôi khi tôi muốn giúp đỡ người thân của mình ở Việt Nam, nhưng tôi thực sự không có tiền. Cân nhắc việc tự làm xấu mình. Tôi nghĩ vậy, nhưng tôi không biết phải làm thế nào? -Có nên về Việt Nam không? Xin hãy cho tôi những gợi ý. Cảm ơn rât nhiều.

Ruan

Gửi câu hỏi hoặc bài viết về cuộc sống ở nước ngoài tại đây. (Vui lòng viết bằng tiếng Việt nhấn mạnh)

Nhiều người Việt Nam ở Nga tự quảng bá

Xalút3 mang biểu tượng “đại hạ giá”. Nhiếp ảnh: Sky Defense Line.

Hàng nghìn người Nga từ khu vực này mua đầy đủ quần áo, áo khoác, quần jean, quần áo và giày da với giá rẻ. Dù thông tin chính thức về cuộc “đổ bộ” của công ty nổi tiếng Việt Nam chỉ mới được công bố vào trưa 31/3 (giờ Hà Nội) nhưng dường như dân tình đã biết và xuất phát từ đó. Các nhãn hiệu: “Giá rẻ”, “Giảm giá nhiều”, “Giày giảm giá 70%”, “Giày đồng giá 400 rúp” (tương đương 220.000 đồng), “Đồng phục hạng 100 rúp”. Bà H bảo quần kaki “xịn” bà nhập 700 rúp giờ bán lỗ 500 rúp, quần bò TQ nhập 300 rúp giờ bán 150 rúp. . Những đôi giày Ý thông thường với giá 2500 rúp hiện được bán với giá 700 đến 1000 rúp. Giá gốc của giày da Trung Quốc là 150-250 rúp. Giờ đây, dù người bán chỉ muốn nhặt vài chục chiếc thì người mua cũng khó có thể nhìn thấy những bộ quần áo giá rẻ này.

MT nói rằng từ sáng đến tối, anh ấy đã bán hàng trăm đôi giày và không kịp ăn trưa vì tôi muốn gây quỹ mua một chuyến bay về nhà. Một số người có mong muốn khiêm tốn hơn – kiếm đủ tiền để ăn và thuê phòng trong những ngày tới.

Các nhà cung cấp vải có thời gian ân hạn 2 ngày để giải phóng hàng khỏi “nhà che” (cửa hàng bách hóa), và gian phơi còn 5 ngày, có người phải thuê nhà kho với giá cao để chứa hàng tồn kho .

Những người khác đã chuyển đến Chợ Vòm một thời gian, mặc dù không có gì đảm bảo rằng họ có thể bắt đầu một quầy hàng mới. Hầu hết mọi người đều quyết định trở về nước, kết thúc những năm tháng khó khăn ở Nga.

Nhật Bản phát hiện thực tập sinh Việt Nam mất tích trong bão

Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Fukuoka cho biết, vào khoảng 2h35 ngày 17/9, khi một tình nguyện viên đang tìm kiếm bằng máy xúc thì phát hiện thi thể người bị vùi lấp dưới bùn đất, cách xa hiện trường vụ việc. Một vụ lở đất đã xảy ra tại xã thành phố Shiba thuộc tỉnh Miyazaki, nằm cách hạ lưu sông Tonghe hơn 3 km và đã được báo cho cảnh sát.

Vào ngày 18 tháng 9, cảnh sát địa phương đã tiến hành phân tích dấu vân tay và xác định danh tính của nạn nhân. Kết quả cho thấy, thi thể anh Nguyễn Hữu Toàn, 22 tuổi, một trong hai thực tập sinh Việt Nam đang làm việc tại Công ty Cổ phần Aioigumi mất tích trong siêu bão Poseidon. Căn cứ kết quả chụp CT và phân tích diễn biến vụ việc, cơ quan công an kết luận nguyên nhân tử vong là do sỏi. 6/9. Ảnh: Reuters.

Tối ngày 6 tháng 9, khi một trong những cơn bão mạnh nhất trong lịch sử Nhật Bản, Poseidon, đổ bộ vào đảo Kyushu, cả đội đã biến mất. Lo sợ rằng nơi ở của họ không đủ an toàn, người đứng đầu công ty Aioigumi đã yêu cầu Toán và một thực tập sinh Việt Nam khác đến trú ẩn tại nhà riêng của mình, nơi có kết cấu vững chắc hơn và áp dụng tương tự đối với công chức. Tuy nhiên, cơn bão đã làm xói mòn đất đá trên sườn núi, kéo sập nhà ra bờ sông, khiến vợ con của giám đốc công ty và 2 thực tập sinh Việt Nam tử vong. Giám đốc của Aioigumi cũng bị thương và phải nhập viện.

Các tình nguyện viên tiếp tục tìm kiếm thực tập sinh còn lại Trần Công Long, cũng như vợ con của giám đốc Aioigumi. Mẹ của Math nói với đài NHK rằng con trai bà đã đi làm việc ở Nhật Bản để giúp bà nuôi một đứa con gái đang tuổi ăn tuổi học và một em trai. Cô rất đau lòng khi biết rằng cậu con trai ngoan của mình bị tai nạn. Cô mong rằng nhóm toán học có thể được đưa về Việt Nam trong thời gian sớm nhất.

Theo ông Binnen, tổng lãnh sự quán sẽ tiếp tục thực hiện các biện pháp bảo hộ công dân và thực hiện các bước cần thiết để đưa thi thể về Việt Nam. Đồng thời đội toán phối hợp với các cơ quan chức năng của Nhật Bản để tìm ra thực tập sinh Trần Công Long.

Anh Ngọc

Phi hành đoàn Hàn Quốc Việt Nam mất tích

Khoảng 21h40 ‘, một người đàn ông rơi khỏi tàu cá 24 tấn. Vào ngày 3 tháng 9, nó nằm cách bờ biển phía tây của đảo Ipoh, thành phố Hwaseong, tỉnh Gyeonggi, 13 km. Đến 8h30 tối, 8 tàu đánh cá liền kề cùng nhau tìm kiếm nạn nhân nhưng vô ích nên đã trình báo sự việc cho Cảnh sát biển. -Bộ cảnh sát biển tiếp tục tìm kiếm thuyền viên Việt Nam mất tích. Ảnh: Trạm Cảnh sát Biển Pyeongtaek. – – Trạm Cảnh sát Biển Pyeongtaek đã điều động hai tàu tuần tra và một xuồng cứu sinh đến hiện trường. Mười tàu đánh cá tư nhân cũng hỗ trợ tìm kiếm những người mất tích.

“Cuộc tìm kiếm được thực hiện trong bóng tối. Do ảnh hưởng của cơn bão, những con sóng đã vượt quá 1,5 mét. Tôi sẽ điều tra chi tiết vụ việc này”, một quan chức cảnh sát hàng hải cho biết.

Anh Ngọc (theo Yonhap News Agency)

Giới thiệu về kế hoạch làm việc và du lịch tại Hoa Kỳ

Tôi đã liên hệ với Golden Way, Workwest hoặc IDC (một công ty mà tôi nghĩ là có tiếng tốt trong lĩnh vực này) và xin lời khuyên. Tuy nhiên, tôi rất muốn nhận được những đề xuất và đóng góp từ những người đã tham gia chương trình này trước đây hoặc những người sống ở Hoa Kỳ.

1. Mong các bạn giới thiệu cho mình công ty nào làm trong 2 hãng là hình ảnh đẹp nhất và giá cả hợp lý nhất. Tôi cũng muốn nói thêm rằng tôi muốn làm việc ở California hoặc một tiểu bang lân cận vì tôi có bạn bè ở đó. Nếu tôi có thể kết thân với bạn bè của mình, tôi sẽ dễ dàng nhận được sự giúp đỡ hơn. Trong cuộc khủng hoảng

Workwest có việc làm ở Louisiana và Wyoming, còn Golden View sẽ đến Arizona và làm việc ở Caynon. Mình hỏi IDC thì phải đợi đến tháng 7 mới tìm được việc, nhưng mình để lại số điện thoại, nếu còn chỗ trống họ sẽ liên hệ. Vui lòng cung cấp thêm thông tin về tình huống trên.

Tôi hy vọng sẽ nhận được phản hồi từ mọi người càng sớm càng tốt, vì tôi cần phải đưa ra quyết định càng sớm càng tốt và nộp đơn ngay lập tức. tuần tới. Cảm ơn rât nhiều!

Linh Giang

Gửi câu hỏi hoặc bài viết về cuộc sống ở nước ngoài tại đây. (Vui lòng viết bằng tiếng Việt nhấn mạnh)

Vào Chợ Hoa Năm Mới San Jose

Trung tâm thương mại Lion Plaza ở góc đường Tully và King Street năm nào cũng có pháo nổ, bầu cua tôm cá, năm nay cấm đốt pháo và cờ bạc, không ai biết ‘Giao thừa hay mồng một. Có pháo một ngày không? mùa xuân. hay không. Giá một chậu hoa cúc vàng là $ 10, một số loại hoa còn đắt hơn. Diols màu đỏ và vàng, một bó 10 đô la, so với 9 đô la năm ngoái và 8 đô la năm ngoái. Hoa đu đủ năm cánh đỏ thắm trông giống hoa đào, một cành có giá cả chục đô, do trời rét quá nên doanh thu năm nay không cao, Tết vào giữa tháng 2 nên hoa đu đủ nở trước. Một số người ở Stockton đã bán hoa đu đủ thái lát cho một số trang trại ở San Jose, thu về hàng nghìn đô la mỗi năm. Ba cành được gọi là hoa đào của Trung Quốc, có cánh hoa màu đỏ giống hoa đào, bán cành nào cũng có. Hai mươi đến ba mươi đô la. Cách đây vài năm, người làm vườn đã dùng kéo để cắt những cành này từ bạn bè, nay mang ra chợ bán rất chạy. Ở San Jose và Bắc California, Lễ hội mùa xuân thường diễn ra vào mùa xuân, với nhiều loại hoa anh đào, hoa mận, hoa mận, và hoa mơ nở rộ với hy vọng mùa đầu tiên. Và tình yêu. Những người đã quen với việc đảm bảo chất lượng thay vì mua ngoài chợ. So với vài năm trước, khi nền kinh tế điện tử phát triển vượt bậc, mua sắm tấp nập thì Bánh chưng bày bán các loại mứt khác nhau. Năm nay, sức mua giảm sút. Century Mall có cửa hàng chuyên hoa phong lan, mùa Tết năm nay có thêm nhiều loại cúc và lay ơn. Đây là hai loại hoa được ưa chuộng nhất trên thị trường, mùa Tết lượng hoa tiêu thụ lên tới 30.000 bó hoa. Ngày Tết, trong nhà có chậu cúc vàng, chậu hoa tầm xuân, có thêm cành đào hay cành quất đỏ thắm là đủ các loại trái cây như bưởi, dừa, đu đủ, xoài, chuối. quá. Trên thị trường có nhiều người mua về bày trên bàn thờ. Năm mới Ở nước ngoài-Tết ở quê nhà đang tiếp cận nhanh chóng các phương thức truyền thông. Nhờ Internet, chúng ta có thể biết được ngày lễ nào đón Tết. Tiếng pháo nổ ầm ầm trên đường phố San Jose đêm giao thừa sẽ làm bừng sáng và thổi bùng không khí đón xuân ở hải ngoại. (Theo báo “Kali Today”)

Thủ tướng Canada chúc Tết cộng đồng người Việt Nam

Thủ tướng Canada Stephen Harper. Ảnh: Agence France-Presse.

Mở đầu thông điệp đặc biệt này, ông Harper viết: “Nhân dịp năm mới của Việt Nam, tôi xin thay mặt chính phủ Canada gửi lời chúc nồng nhiệt nhất tới các bạn nhân ngày lễ của Việt Nam và cả đất nước. Toàn thể cộng đồng (người Việt) tại Canada sẽ để lại những kỷ niệm đẹp cho năm mới. “

Là một chuyên gia kinh tế, ông Stephen Harper đã thể hiện rất rõ nét văn hóa truyền thống của Việt Nam. Ông giải thích: “Tôi có lý do để ăn mừng năm mới như các bạn, vì tôi sinh năm 1959, cũng là năm con lợn.”

Ông Stephen Harper, người trở thành Thủ tướng Canada vào tháng 2 năm 2006, vẫn rất quan tâm đến Canada, đặc biệt là Việt Nam. Cộng đồng quan tâm.

Ngày 17 tháng 11 năm 2006, khi Việt Nam tham dự Hội nghị cấp cao APEC, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có cuộc gặp với Thủ tướng Chính phủ tại Hà Nội. , Ông Harper biểu dương những đóng góp của cộng đồng người Việt Nam tại Canada vào công cuộc xây dựng đất nước Canada. Trở thành một phần của văn hóa Canada. Harper nói rằng quá trình này bắt đầu từ ngày hôm nay sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ, cho đến khi thế hệ thứ hai và thứ ba của người Việt Nam bén rễ ở Canada. Trong thư gửi cộng đồng Việt Nam nhân dịp năm mới, Thủ tướng Canada nêu rõ: “Chúng tôi cam kết chia sẻ các giá trị của chúng tôi: làm việc chăm chỉ và cơ hội bình đẳng cho tất cả mọi người. Tự do trong một đất nước Canada đoàn kết và mạnh mẽ tôn trọng chúng tôi là những công dân tự hào truyền thống văn hóa ”.

Sau khi gửi lời chúc sức khỏe, chúc may mắn năm mới An khang thịnh vượng đến mọi gia đình Việt Nam tại Canada, ông Harper viết “Happy New Year” bằng tiếng Việt.

(Theo Tien Phong)

Việt Nam thừa nhận giết chủ khách sạn Nhật Bản

“Tôi đã giết một người ở thành phố Gunma”, Lê Trường Dương nói, hiện chưa rõ nghề nghiệp của anh ta khi ra hầu tòa tại Sở cảnh sát Shinagawa, Tokyo vào ngày 15/9. Trương Dương (phải) sau khi tự thú tại sở cảnh sát Shinagawa, Tokyo. Sáng ngày 15 tháng 9, Tokyo, Tokyo. Ảnh: phóng viên Tokyo.

Vào sáng sớm ngày 10 tháng 9, một vị khách từ khách sạn Po ở thị trấn Maebashi, tỉnh Gunma đã trình báo với cảnh sát rằng một người phụ nữ đang “nằm dưới ao máu”.

Tại hiện trường, cảnh sát Chủ khách sạn 71 tuổi, Tosruko Horikoshi, được tìm thấy nằm gục trên hành lang và bị đâm vào vai trái. Khoảng hai giờ sau, cô được xác nhận đã chết trong bệnh viện. -Dương bị bắt vì tội lừa đảo. Ngày 3/9, anh ta trộm tiền của tài xế taxi. Anh ta hiện đang được giao cho cảnh sát Gunma.

Anh Ngọc (theo phóng viên Tokyo)