Ba người Việt Nam trốn khỏi vùng cách ly Hàn Quốc bị bắt

Hai trong số ba người Việt Nam đã bị Đội Điều tra Tội phạm Quốc tế Cảnh sát Gyeonggi bắt tại một ngôi nhà ở quận Geomdan, thành phố Incheon vào ngày 29/7. Họ cũng bắt giữ một người Việt Nam 32 tuổi khác tại đây, với cáo buộc giúp họ trốn thoát. Người ta phát hiện ra rằng anh ta vẫn đang sống ở Hàn Quốc bất hợp pháp. ——Hai người Việt Nam từ tỉnh Gyeonggi đã chạy trốn biệt lập trong tỉnh. Ảnh: Yonhap-Cùng ngày, sau khi nhận được camera an ninh, cảnh sát đã bắt giữ người Việt Nam 29 tuổi còn lại tại một khu nhà trọ công nhân ở Gwangju. Anh cảm ơn một người đồng hương mà anh quen biết đã đến đây.

Ba người Việt Nam trên là thủy thủ, đến Hàn Quốc bằng visa ngắn hạn, theo các biện pháp phòng ngừa, hôm nay 20/7, họ đã bị cách ly tại thành phố Gimpo, tỉnh Gyeonggi. Dịch Covid-19, mặc dù kết quả âm tính với nCoV. Tuy nhiên, đến ngày 27/7, chúng đã thoát ra khỏi căn phòng trên tầng 6 của tòa nhà bằng dây cứu sinh.

Theo điều tra, sau khi thoát khỏi sự cô lập, họ trở về nhà. Một ngôi nhà bỏ hoang gần đó trốn khoảng 14 giờ, hái trái ăn ở vườn xung quanh. Sau đó, cả hai trở về Geomdan bằng taxi, người còn lại quay về Gwangju. — Tại một ngôi nhà ở quận Geomdan, Incheon, cảnh sát bắt giữ hai người Việt Nam. Ảnh: Yonhap-Cảnh sát kết tội một nhóm người Việt Nam vi phạm Luật Nhập cư và Luật Phòng chống bệnh truyền nhiễm. Vụ việc đang được điều tra thêm và 3 người dự kiến ​​sẽ bị trục xuất về nhà.

Từ ngày 1 tháng 4, tất cả người nước ngoài không có thị thực cư trú dài hạn và công dân Hàn Quốc ở nước ngoài sẽ bị trục xuất. Cơ sở được chỉ định (thường là khách sạn) yêu cầu hai tuần kiểm dịch và chi phí khoảng 150.000 won (tương đương 125 USD) mỗi đêm, bao gồm ba bữa ăn. Những người vi phạm kiểm dịch hoặc khai báo gian lận sẽ bị kết án một năm tù giam hoặc phạt tiền lên đến 10 triệu won (tương đương 8.200 USD).

Sohn Young-rae, một quan chức y tế cấp cao của Hàn Quốc, đã đuổi 3 người Việt Nam bỏ trốn do chi phí kiểm dịch cao. Anh ta nói rằng phí kiểm dịch trong 14 ngày là khoảng 2,1 triệu won (tương đương 1.750 USD) / người và chủ của họ đã trả trước toàn bộ số tiền.

Anh Ngọc (theo Yonhap News Agency)

Úc bắt người Việt trộm nhiều hàng hiệu

Cảnh sát đã bắt giữ Trung Bao Le, 25 tuổi tại Sydney vào ngày 7 tháng 8. Sau đó, họ khám xét nhà của nam thanh niên và tìm thấy nhiều túi xách đắt tiền. Họ cáo buộc rằng các thương hiệu cao cấp như Dior, Bally, Chloe và Louis Vuitton đã đánh cắp túi xách trị giá 50.000 đô la Úc (36.000 đô la Mỹ, 830 triệu đồng) mà anh ta đã lấy trộm từ cửa hàng. Sydney và Melbourne cao cấp. .

Bé (Trung Bảo Lê) tạo dáng với túi xách hàng hiệu. Photography: Instagram / TrungBaoLe .

Trung thường xuyên khoe bộ sưu tập túi xách hàng hiệu của mình trên tài khoản Instagram với hơn 50.000 người theo dõi. Trung sinh tốt nghiệp ngành thời trang hầu tòa ngày 8/8.

Luật sư Paul Johnson thừa nhận rằng khách hàng của ông “bị mê hoặc bởi thời trang”, là một người có ảnh hưởng trên Internet và đã được chụp ảnh. Không sở hữu “hàng đắt tiền”. Luật sư cũng nói rằng Tron mắc chứng “nghiện không thể kiểm soát” với các sản phẩm của nhà thiết kế. Anh ta lập luận rằng vì toàn bộ hành lý của anh ta bị tịch thu và Trang được tại ngoại nên anh ta rất sốc trước những gì đã xảy ra. -Viện kiểm sát phản đối quyết liệt yêu cầu tại ngoại của Trang.

“Nếu nó gần như là một kẻ cuồng tín, thì làm thế nào để đối xử với một người nghiện hành vi này?”, Thẩm phán Chris McRobert hỏi bị cáo và chỉ ra rằng đó là “một chứng nghiện có chọn lọc” .- — “. Nếu bạn đặt cọc cho tôi, tôi sẽ xóa tài khoản Instagram, mạng xã hội và xóa toàn bộ nội dung”, anh Trung nói.

Thẩm phán McRobert chấp nhận đề nghị và cho phép Trung tại ngoại với một loạt điều kiện nghiêm ngặt cấm anh ta sử dụng mạng xã hội và vào các cửa hàng bán lẻ, đồng thời yêu cầu Trung phải báo cảnh sát mỗi ngày.

Vụ án sẽ tiếp tục được xét xử tại tòa án địa phương vào ngày 14 tháng 8.

Huyền Lê (theo Daily Telegraph)

Hơn 340 người Việt Nam về nước tại Nhật Bản

Theo thông báo hôm nay của Bộ Ngoại giao, chuyến bay do các nhà chức trách Việt Nam và hãng hàng không quốc gia phối hợp với các nhà chức trách Nhật Bản tổ chức.

Hành khách trên chuyến bay này bao gồm người già, phụ nữ có thai, bệnh nhân, khách du lịch, thăm thân, hết hạn công tác, không có ký túc xá, sinh viên thực tập, sinh viên không có chỗ ở do ký túc xá đóng cửa và các hoàn cảnh đặc biệt khó khăn khác.

Nhân viên sân bay Nội Bài kiểm tra hộ chiếu tháng 3 của hành khách. Ảnh: Giang Huy .

An toàn, An ninh và Biện pháp Trong suốt chuyến bay, chúng tôi rất coi trọng công tác vệ sinh dịch tễ để đảm bảo sức khỏe cho người dân và ngăn chặn sự lây lan của Covid-19. Sau khi hạ cánh xuống sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, hành khách ngay lập tức được giám sát y tế tập trung và cách ly.

Từ ngày 10 tháng 4 đến nay, Việt Nam đã tổ chức hàng chục chuyến bay chở hàng đưa hàng nghìn công dân về nước trong dịp Covid-19. , Điều này khiến cả thế giới lo lắng. Dịch đã xuất hiện tại 213 quốc gia và khu vực, với hơn 16,7 triệu ca mắc và gần 658.000 ca tử vong. Nhật Bản hiện ghi nhận gần 30.000 trường hợp mắc và gần 1.000 trường hợp tử vong.

Việt Nam sẽ tiếp tục đưa người dân về nước trong tương lai phù hợp với tình hình dịch bệnh trong nước và quốc tế, mong muốn của người dân và khả năng thực hiện kiểm dịch tại địa phương. Ngọc

Người đàn ông Pháp tìm mẹ Việt Nam

Đây là kết quả của mối tình giữa cô y tá Bùi Thị Năm và một anh lính Pháp. Ảnh: NVCC

Ông René đã 7 năm bơi lội trong văn phòng và báo chí thành phố chỉ với giấy khai sinh bằng mực và tiếng Việt. Hồ Chí Minh và Vũng Tàu để tìm mẹ. Mỗi năm, anh tiết kiệm vài tháng bay về Việt Nam, chỉ bị thu hút bởi thiết kế của riêng mình, không có thời gian nhàn rỗi.

Ông Rene sinh năm 1948 tại Phước Lễ, nay là tỉnh trưởng Bà Rịa, tỉnh Bà Rịa Vũng, đây là kết quả của mối lương duyên giữa y tá Bùi Thị Năm và một người lính Pháp.

Ngay sau khi anh được sinh ra, mẹ anh đã gửi con trai mình đến một trại trẻ mồ côi ở Đà Lạt. Những bức ảnh hiếm hoi được ghi lại cho thấy một người phụ nữ có vẻ ngoài thanh thoát, thỉnh thoảng tươi cười đến thăm và sờ nắn đứa con. Tuy nhiên, những năm sau đó, cô đã dừng cuộc sống ở đây.

Năm 1955, sau khi đạt được thỏa thuận tại Geneva, người Pháp di tản khỏi Việt Nam. René nằm trong số khoảng 4.500 trẻ em của binh lính sang Pháp. Trong ký ức đen tối của một cậu bé 7 tuổi, René đã chết trong trại trẻ mồ côi mà không có dấu hiệu cha mẹ cậu bị đuổi học.

Cũng như bao đứa trẻ khác, René sau đó được đưa vào trại trẻ mồ côi ở Marseille và đổi tên từ Việt Nam sang Pháp.

Ông Rene chụp ảnh với mẹ mình. Nhiếp ảnh: Abc Color

Sau hơn 50 năm kiếm sống bằng nhiều nghề khác nhau, René vẫn không biết ai đã sinh ra mình. Trước khi con gái nói với anh rằng anh muốn gặp bà ngoại, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc trở về Việt Nam để tìm mẹ.

René gặp rất nhiều khó khăn trước khi tìm thấy cha mình vào năm 2007. Cựu binh Pháp rời Việt Nam khi nhà ông mới có một cậu con trai. Nhiều năm rồi, từ đó không có liên lạc nữa. Tuy nhiên, chỉ ba năm sau khi đoàn tụ trên hòn đảo Martinique xa xôi, anh qua đời.

Kể từ bây giờ, ông Rene không thể cưỡng lại thử thách tìm kiếm một người mẹ. Những điều hay những lần bỏ lỡ không ngăn cản được anh ấy.

“Tôi muốn gặp lại mẹ tôi. Ngay cả khi bà đã chết, tôi cũng muốn nhìn thấy mộ của bà,” anh nói.

Anh Ngọc

Hơn 230 người Việt Nam trở về từ Thái Lan

Theo thông báo của Bộ Ngoại giao, chuyến bay được thực hiện với sự hợp tác giữa cơ quan chức năng Việt Nam và Thái Lan vào ngày 2/8.

Hành khách trên chuyến bay này bao gồm trẻ em dưới 18 tuổi, người già, người già, phụ nữ có thai, bệnh nhân và sinh viên hết hạn hợp đồng hoặc vắng nhà do ký túc xá đóng cửa và các hoàn cảnh đặc biệt khó khăn khác. Hành khách và tổ bay thực hiện nghiêm túc các biện pháp an toàn, an ninh và dịch tễ trong chuyến bay. Khi đến sân bay Nội Bài, Hà Nội, toàn bộ hành khách sẽ được giám sát y tế và cách ly tập trung theo quy định.

Vào ngày 2 tháng 8, các hành khách và thành viên phi hành đoàn đã mặc quần áo bảo hộ và đeo khẩu trang để bay tới hơn 230 công dân ở Thái Lan. Ảnh: Bộ Ngoại giao .

Từ ngày 10/4 đến nay, Việt Nam đã tổ chức hơn 60 chuyến bay khứ hồi, đưa hơn 16.000 công dân đến hơn 50 quốc gia và vùng lãnh thổ trong cả nước tránh dịch. bệnh. Việt Nam tiếp tục xây dựng kế hoạch đưa công dân trở về Việt Nam để đáp ứng nhu cầu ở nước ngoài của người Việt Nam và để giải quyết vấn đề cách ly trong nước. Virus Covid-19 bùng phát vào tháng 12 năm 2019 đã xuất hiện tại 213 quốc gia và khu vực, liên quan đến gần 1.800 10.000 ca mắc và gần 680.000 ca tử vong. Thái Lan đã ghi nhận 3.212 ca nhiễm, 58 ca tử vong và 3135 ca hồi phục.

Thêm nhóm người Việt Nam an toàn đến thủ đô Nepal

Sau trận động đất, người dân rời thủ đô Kathmandu. Ảnh: Reuters-Theo thông cáo của Bộ Ngoại giao, phái đoàn đặc biệt của Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ hiện đã ở Kathmandu và hôm nay cho biết có những nhóm người Việt Nam khác có thể bảo vệ an toàn. Đặc biệt:

Một nhóm 5 người bị mắc kẹt trên núi Nanqi gồm Nguyễn Thị Minh Châu, Li Hong Khanh, Dogan Dimgic, Nguyen Thi Dan Vu và Lu Le Min Khai, họ đã bình an vô sự. Đã trở về Kathmandu và dự định rời Nepal trở về Việt Nam vào tối nay 1/5/2015.

Đội gồm hai người là Nguyễn Thế Nghĩa và nhân viên Viettel Trần Hoàng Anh. Hiền, Lê Đức Bảo, Ngô Xuân Trường, Nguyễn Thị Minh Phương, Nguyễn Thị Hải Yến, Nguyễn Lâm Thắng và Huỳnh Phước Thơ dự kiến ​​sẽ rời Kathmandu vào sáng 2/5 để về Việt Nam. Đội Hà Trung Hiếu, Nguyễn Thị Bích Ly và một số người khác, Đoàn công tác cũng tích cực hỗ trợ Đội công dân tại Kathmandu cung cấp máy bay cho Việt Nam trong thời gian sớm nhất, đồng thời liên hệ, tư vấn cho các công dân đã sinh sống tại Việt Nam. Những nơi khác nhanh chóng chuyển đến Jana. Đối với những nhóm chưa có thêm thông tin, nhóm công tác đột xuất vẫn đang cố gắng tìm cách liên hệ trực tiếp qua nhiều kênh khác nhau để có thể nắm được tình hình và có những hành động hỗ trợ, giúp đỡ kịp thời. .

Trọng Giáp

Sau 30 năm hoạt động không vận, cậu bé mồ côi một lần nữa được gặp lại cha ruột của mình.

Vào tháng 4 năm 1975, một số trong số 55 trẻ em Việt Nam đã đến Toronto, Canada. Jane Casey, một tình nguyện viên đi cùng các em trong chuyến đi cho biết: “Trông chúng có vẻ sợ hãi. Ảnh: Stars-Một buổi chiều gần đây, Thanh Campbell, 41 tuổi, chào mọi người tại chi nhánh Thư viện Công cộng Hamilton và mở máy tính xách tay để hiển thị câu chuyện của mình trên màn hình. Thanh thường xuyên tổ chức các buổi họp giáo dục cộng đồng như vậy.

Thanh mời mọi người tự giới thiệu, sau đó yêu cầu họ nói tên: “Won Thanh Campbell Soup”, căn phòng càng ngày càng nhỏ. Khi anh ấy còn là một đứa trẻ, khi anh ấy giới thiệu tên của mình với các bạn học rộng rãi, mọi thứ không khác gì.

Trong vài ngày cuối cùng của Chiến tranh Việt Nam năm 1975, chính phủ Hoa Kỳ đã phát động một chiến dịch vận chuyển đường hàng không với mục tiêu đưa khoảng 3.000 trẻ em rời khỏi Sài Gòn. Họ bắt những đứa trẻ mồ côi được cho là mồ côi, giết cha mẹ của chúng trong chiến tranh hoặc con cái của những người lính Mỹ, và đưa chúng đến mọi nơi trên thế giới, kể cả Canada.

Vài tuần sau, chỉ có một vụ kiện được nộp tại Hoa Kỳ. Đại diện cho trẻ em mà cha mẹ vẫn còn sống trước tòa. Mặc dù vụ việc đã bị bác bỏ vì thiếu bằng chứng nhưng nó vẫn khiến giới chức Mỹ phải xem xét lại. Họ phát hiện ra rằng 233 trong số 1.667 trẻ em được đưa đến Hoa Kỳ là không có giấy tờ.

Các quan chức ở Ontario, Canada, nơi Thanh sinh sống cũng đã xác nhận rằng những đứa trẻ được đưa sang Mỹ hoàn toàn là trẻ mồ côi. Thực tế, Thanh không phải là một trong số đó.

Thanh Campbell và bức ảnh năm 1975 là những đứa trẻ mồ côi mang áo số 32 khi anh bay sang Canada. Ảnh: Xingxing-Tháng 4 năm 1975, ông được Mục sư William Campbell và vợ ông Maureen ở Cambridge, Ontario nhận làm con nuôi. Ông William đã qua đời vào tháng trước và ông vẫn tự hào về 6 người con của mình, một nửa trong số đó là con nuôi. Khi gia đình đến thăm Trung Quốc, anh ấy muốn về nhà. Khi một gia đình Việt Nam đến sống ở Cambridge, mẹ anh đã đưa anh về nhà, nhưng anh cũng không thích học tiếng Việt. Thành “quá Canada”, cho đến năm 2004, trước khi Thành tổ chức đám hỏi ở nhà thờ, anh đã gặp Trent Kilner, một trong những đứa trẻ của phong trào giao thông vận tải. Nhìn từ trên không của năm 1975. Người đàn ông và một số người con nuôi khác đã được đoàn tụ vào năm 2006 và sau đó đoàn tụ với 42 đứa trẻ trên chuyến bay trước đó đến Toronto.

Họ đã chia sẻ câu chuyện cuộc đời tôi với giới truyền thông, và câu chuyện của Thanh cũng được xuất bản ở Việt Nam. Anh Nguyễn Minh Thành đọc cuốn sách này trong bữa sáng tháng 7/2006. Lúc đầu anh ấy chỉ nghĩ đó là một câu chuyện hay, và sau đó anh ấy quên mất. Tuy nhiên, đến nửa đêm, anh ta bật dậy. Tên người trong bài trùng với tên người con trai ông mất năm 1975.

Ngay sau đó, Thanh Campbell nhận được email từ một người tự nhận là anh trai của mình. — “Thanh thân mến Campbell!” Bức thư bắt đầu. “Gia đình tôi có một người tên là Nguyễn Ngọc Thanh giống như bạn. Chúng tôi đã mất anh ấy từ năm 1975. Anh ấy rời Việt Nam trong khuôn khổ dự án vận tải hàng không cho trẻ em. Cho đến hôm nay, 30 năm sau, cha tôi vẫn đang tìm kiếm Nơi ở của con tôi. Bố tôi rất vui khi đọc được bài báo này trên báo Tuổi Trẻ. Chờ tin của con nhé, Nguyễn Ngọc Minh Thảo “.

Thanh không biết phải làm sao. Ông coi ba đứa con trai của mình. Nếu thiếu một trong số chúng, tôi cũng muốn biết chúng đang ở đâu. — – Vào tháng 4 năm 1975, cha của Zheng là một quan chức cấp cao trong Quân lực Việt Nam Cộng hòa và chăm sóc ông trong một trại trẻ mồ côi thuộc trường nội trú. Khi Chiến tranh Giải phóng miền Nam Việt Nam bước vào giai đoạn khốc liệt, Đó là một nơi an toàn, cha anh thường đến thăm anh vào cuối tuần cho đến khi lính lục soát làng để vây bắt trẻ mồ côi và đưa sang Mỹ, hai anh em từ Thanh Hóa bất lực nhìn chiếc xe jeep đuổi theo anh trai. Cha anh quay lại tìm con nhưng Thanh đã đi mất. Campbell, cha nuôi William Campbell và cha ruột của anh gặp nhau tại Thành phố Hồ Chí Minh vào năm 2009. Ảnh: The Star

Ông Thanh và con trai quan hệ trong lần điện thoại đầu tiên và rất hào hứng thông qua một phiên dịch viên. Đối với Thành, anh chưa bao giờ bị bỏ rơi, bố mẹ anh yêu thương và tìm kiếm anh suốt 30 năm. – “Điều đó ngay lập tức chạm vào trái tim của đứa trẻ.“ Đây là một đứa trẻ mồ côi ”, Thanh nói. , Người con thất lạc từ lâu ôm ấp người cha Việt Nam đã sinh ra và lớn lên.“Mọi người đều khóc khi nhìn thấy cảnh này.” Tôi không khóc, tôi chỉ muốn biết làm thế nào điều này có thể xảy ra. Tôi đã không đi đến họ. Nếu cha mẹ (con nuôi) của tôi đổi tên, sẽ không có cuộc gặp gỡ nào “. Trong cuốn” Cô nhi số 32 “, Thanh miêu tả một cuộc gặp gỡ với một” bà già xinh đẹp “. Ở Việt Nam, người chỉ mũi, cười, chỉ mũi sau lưng, đây là dì của Thanh, cô nhận ra “cái mũi của gia đình” trên báo khi xem ảnh trên báo. Xin lỗi.

“Tôi nói con mới 4, 6 tuổi. bạn có thể làm gì? Bạn có muốn chạy và đá chúng không? “.

Anh Ngọc (Theo The Star)

Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ cử đoàn hỗ trợ sang Nepal

Binh sĩ Nepal chất đầy xe tải hàng cứu trợ nạn nhân động đất tại văn phòng khu vực Gorka. Ảnh: Reuters-Một đoàn công tác đặc biệt do Đại sứ Trần Quang Tuyến dẫn đầu đã rời New Delhi vào chiều nay và đến Nepal để hỗ trợ các công dân Việt Nam đang sinh sống tại Nepal. Chuyến đi diễn ra ngay sau khi sân bay Kathmandu ở Nepal khai trương.

Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ cũng cho biết đã duy trì liên hệ chặt chẽ với bộ phận báo chí và yêu cầu thực hiện các biện pháp cần thiết để đảm bảo an toàn cho công dân Việt Nam. Sau trận động đất ở Nepal ngày 25/4, ngày càng có nhiều nhóm người Việt Nam được xác nhận là an toàn, bao gồm:

Nhóm thứ hai là Trương Bảo Hân (sinh ngày 2 tháng 9 năm 1989, số hộ chiếu 250769210) và Phạm Thanh Tùng (SN 28/6), SN 1987, hộ chiếu số 250696241 đến Lumbini đến Kathmandu.

Một nhóm 6 người gồm Nguyễn Huệ Phương, Phạm Hồng Yến, Đỗ Như Huệ, Huỳnh Thị Minh Trang, Trung Liên Cương và Vũ Thị Quỳnh Như đến khách sạn.

Đội 11 người gồm Trần Mai Trâm, Nguyễn Thế Nghĩa, Trần Hoàn Anh, Đinh Ngọc Tiểu Phụng, Hồ Thị Kim Nga, Trần Thị Hương Giang, sư thầy Nguyễn Tuấn Anh, sư cô Bùi Quốc Anh, sư cô Nguyễn Thị Thông, Ni sư Hoàng Thị Doan và Trần Hồng Ngọc an toàn tại Kathmandu. — Một nhóm bốn người, mỗi người thuộc chị Nguyễn Hà Cẩm Tú (Chị Nguyễn Hà Cẩm Tú), sinh ngày 4 tháng 11 năm 1980, số HC B6396747, bắt đầu lưu diễn tại Công ty Life Dream Adventure vào ngày 17 tháng Tư, Còn Cao Thị Hồng Nhung, Huỳnh Quốc Huy và Đoàn Ngọc Tiến về nơi an toàn vào ngày 28/4.

Nhóm Phan Thu Giang và các bạn bình an vô sự.

Nguyễn Phương Thanh và Nguyễn Mạnh Linh đã đến Nepal và Nepal và ở tại Blue Mountain B&B ở Kathmandu trong tình trạng tốt.

Nhóm của Nguyễn Thị Bích Ly và Hiếu Hà Trung đang đi du lịch và hiện họ đã an toàn.

Đại sứ quán cũng duy trì liên lạc chặt chẽ với vợ chồng bà Nguyễn Thị Thanh Mai, sinh năm 1979, số HC B8361911, sinh năm 1978, Phạm Duy Khánh, hiện sống tại Kathmandu, nơi có một gia đình người Việt Nam khác ở nước ngoài sinh sống .

Hviet Knul, gia đình cô, là người dân tộc Đắk Lắk, từng làm việc tại Nepal. Để tuyên bố rằng họ an toàn. – Nhóm 5 người, gồm Nguyễn Thị Minh Châu (Nguyễn Thị Minh Châu), sinh ngày 22/10/1979, số hộ chiếu B2601346; Lôi Hồng Thanh, sinh ngày 25/7/1987, số HC B1847791; Đoàn Thị Diễm Chi, Sinh ngày 6/3/1985, HC B5876480; Nguyễn Đình Tấn Vũ, sinh 21/8/1991, HC n B4186000; Lưu Lê Minh Khai, sinh 7/11/1980, HC n B4567229, lúc 4 giờ chiều 30 để leo lên Dingboche từ 4410 m. Vào ngày 28 tháng 4, tôi rời ngọn núi này để đến Núi Namche cao 3440 m. Từ ngày 3 đến chiều ngày 26 tháng 4, anh ấy đã liên lạc với gia đình và nói rằng anh ấy đang ở tại TeaHouse ở Lobuche.

Một nhóm 6 người, bao gồm Phan Vũ Quỳnh Nga, đã đi từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Nepal vào ngày 20 tháng 4.

Bộ Ngoại giao và Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ, Bộ Ngoại giao Ấn Độ, Trung tâm Cứu trợ Khủng hoảng Ấn Độ, những người khác Chính quyền Nepal và trung tâm giao lưu công dân Việt Nam và cộng đồng người Việt Nam tại Việt Nam “tìm mọi cách để đảm bảo an toàn cho công dân Việt Nam đang sinh sống tại Nepal ở nước ngoài tại Nepal.

Các gia đình thường trú sống tại Nepal hoặc những người hiểu nạn nhân động đất Các gia đình của công dân Việt Nam có thể thông báo cho đường dây nóng về dịch vụ bảo hộ công dân và pháp nhân Việt Nam của tôi tại Bộ Ngoại giao (+84981848484 và +84462844844) và Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ (+911126879852) .- Anh Ngọc

Người Việt Nam tự thuê khách sạn để chống lại Covid-19

“Dù bị đau nhưng tôi phải cố gắng hết sức để không bị ngã. Tôi phải cảnh giác để chống lại loại virus này. Phương Lê, 52 tuổi, chia sẻ với VnExpress tại Paris. Anh cho biết quyết định thuê phòng khách sạn để cách ly và điều trị. Nó được đưa ra sau khi cha mẹ anh bị Covid-19 tra tấn trong bệnh viện. Tuổi già cộng với bệnh cao huyết áp và bệnh tiểu đường khiến họ không thể chịu đựng được sự tấn công của nCoV.

“Sau gần hai tuần nhập viện, cha tôi đã qua đời. Đến lượt mẹ. Tối muộn tháng 3, bệnh viện gọi điện về cho gia đình xem mặt lần cuối rồi xử lý, chôn cất, trông rất đau xót, thi thể bố mẹ tôi bọc trong túi ni lông chỉ cho 15 người thân vào nghĩa trang bên trong. Tham dự một đám tang kéo dài 30 phút dưới sự giám sát “, anh nói.” Sau khi chứng kiến ​​cha mẹ tôi chết vì coronavirus, tôi muốn tự mình chiến đấu với virus cho đến phút cuối cùng.

Ảnh của anh Phương Lê: Người cung cấp

Ngày 10/4, anh Phương đột ngột sốt cao 39 độ C. Nghi ngờ anh bị nhiễm VOC nên đến bệnh viện khám.

“Tích cực nhận Kết quả là tôi lập tức quyết định thuê một phòng khách sạn và đến ngay Alandin cùng vợ con. Tôi không muốn đến bệnh viện vì các y, bác sĩ cũng mệt. Tôi biết rằng mình vẫn có thể kháng cự và không cần trợ thở “, anh ấy nói. Giải thích. Từ đó anh ấy ở một mình trong căn phòng nhỏ để chiến đấu với đối thủ vô hình của mình với giá 120 euro mỗi đêm. Anh ấy Không nói chuyện với ai, nhưng gọi bác sĩ khi cần.

Hàng ngày nCoV sẽ xâm nhập vào cơ thể người và tấn công cơ quan, bộ phận khác, đến ngày cách ly thứ 2, anh Phương bị sổ mũi và thứ 3. Chúa ơi, lưỡi của anh ta chẻ ra thành những đường trắng, cảm giác và vị giác của anh ta biến mất. Vợ anh ta mang thức ăn đến bàn tiếp tân ba lần một ngày và mang đến phòng của người chồng, nhưng anh ta cũng không thể ăn. Cuộc tấn công kéo dài 10 ngày và phút. Đôi khi va vào tường cũng khó chịu ”, chàng trai người Việt nói. “Mấy ngày sau, tôi liên tục sốt cao, 40 – 41 độ C, đến cuối cơn thở, tim đập nhanh hơn. Tôi đã uống thuốc ngủ nhưng không ngủ được. Mắt ngước lên thì lịm đi” – – Đồng thời, bác sĩ đã bốn lần bày tỏ sự lo lắng và đề nghị ông Pan nhập viện nhưng ông kiên quyết từ chối. Thay vào đó, anh ta tự điều trị ở bất cứ đâu dựa trên các triệu chứng và cơn đau. Tôi đã mua thuốc trị sổ mũi. Anh ấy nói rằng nếu tôi mua thuốc ho và hạ sốt thì tôi có thể uống được. Một hôm tôi đi lấy máu và mua thuốc độc. Đến ngày thứ 7, tôi bị nổi mẩn đỏ khắp người, tôi mua thuốc uống thì ban đỏ biến mất. “

Cho đến ngày thứ 10, anh Phương bị sốt liên tục, nhiệt độ cơ thể là 37 độ C. Sau 12 ngày chiến đấu, mặc dù cơ thể vẫn còn mệt nhưng không có triệu chứng gì. Điều đáng chú ý là anh Phương Người chồng yêu cầu đi khám để đảm bảo rằng tôi thực sự âm tính với nCoV và thực hiện 5 cuộc kiểm tra, chụp X-quang cho thấy phổi của cô ấy chỉ xâm lấn 1 cm, đó có thể là lớp phủ do hút thuốc lâu ngày. Sau khi giảm 2 kg, bác sĩ nói với tôi rằng phải mất hai tháng để phục hồi sức khỏe ban đầu. “Tôi tập đi chậm trước khi ăn.” Tôi bị bệnh và tôi muốn mọi thứ. Một ngày, tôi ăn một kg thịt xông khói. Bây giờ, tôi có thể chạy 8 km mỗi ngày. “— Cảnh sát tuần tra ở Nice, Pháp hôm 3/8 và nhắc nhở mọi người đeo khẩu trang. Ảnh: AFP-Pháp hiện là lần thứ hai một trong những nước châu Âu chứng kiến ​​làn sóng Covid-19 nới lỏng phong tỏa Biện pháp. Tại 7/8 quốc gia, số ca nhiễm nCoV mới tăng kỷ lục 2288. Pháp có hơn 30.300 ca tử vong, trở thành dịch bệnh gây tử vong nhiều thứ ba ở châu Âu sau Anh và Ý.

Trong trận tử chiến với nCoV, anh Phương hiểu tính mạng quý giá như thế nào, anh đã cung cấp huyết tương cho bệnh viện với hy vọng cứu sống những bệnh nhân Covid-19 khác.

“Đôi khi tôi nghĩ mình không thể chống lại sự tấn công của nCoV, nhưng nghĩ thế này, Tôi vẫn không hối hận khi tự mình chơi nó. “Đây là một cuộc chiến đáng để giành chiến thắng,” anh nói. “Mọi người đừng quên luôn đeo khẩu trang và rửa tay thường xuyên tránh đông người để bảo vệ chính mình và người thân nhé.”

Anh Ngọc

Hồi tưởng thảm kịch vận tải hàng không trẻ em Việt Nam 40 năm trước

Chiếc máy bay C-5 bị vỡ thành bốn phần trên trận địa gần sân bay Tân Sơn Nhất. Ảnh: Peter Alanl Loyd-Ngày 4 tháng 4 năm 1975, Ông Harp, Thuyền trưởng Keith Malone và Thuyền trưởng Dennis Treno khiêng trong buồng lái C-5 Hơn 300 người rời Sài Gòn. – Tháng 4 năm 1974, khi Quân đội Bắc Việt tiếp cận Sài Gòn, Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford đã ra lệnh cho một máy bay chỉ huy quân sự đến một trong các sân bay. Cuối cùng, các công dân Việt Nam và những người thân Mỹ đã được sơ tán tại Sài Gòn.

Hàng nghìn trẻ em được coi là trẻ em mồ côi Việt Nam hoặc trẻ em lai lai, từ sơ sinh đến vài tuổi. Những đứa trẻ rời đất nước trong khuôn khổ “Chiến dịch vì trẻ em bằng đường hàng không”.

Tại Việt Nam, trận chiến từ 4/4 đến 26/4 đã sử dụng 24 máy bay quân sự của Mỹ, trong đó có một số máy bay do các tổ chức từ thiện tư nhân thuê. Trong đợt không vận này, gần 3.000 trẻ em đã rời bỏ nhà cửa.

Chiều ngày 4 tháng 4, C-5 mang số hiệu 68-0218, trong đó ông Harp làm phi công phụ của khu vực biên giới nông thôn trên không. Ông Harp, người đã có 1.200 giờ bay kinh nghiệm, mô tả Căn cứ Không quân Tân Sơn Nhất lúc bấy giờ trong tình trạng hỗn loạn vì chính quyền Việt Nam Cộng hòa đang trên đà sụp đổ. – Máy bay C-5 hạ cánh vào khoảng 3 giờ chiều. , Bốc xếp hàng hóa quân sự và chuẩn bị vận chuyển trẻ em, cũng như vận chuyển nhân viên y tế từ Căn cứ Không quân Clark ở Philippines để hỗ trợ trẻ em. Cánh cửa, trên cầu thang, trong cỗ xe của người lính. ” Regina Aoun cho biết trong một cuộc phỏng vấn sau đó. Có 229 trẻ em và 85 nhân viên y tế và phi hành đoàn bay. Hầu hết các em đều ở trong khoang quân đội, số khác phải ngồi dưới hầm hàng.

Phi công Ma Long, người vừa hoàn thành khóa huấn luyện C-5, được chỉ định lái máy bay để thử vận ​​may. Làm quen với đào tạo máy bay chức năng. Vì vậy, anh ấy ngồi giữa Harp và Treno.

“Điều này đã cứu mạng tôi, nếu không tôi sẽ ngồi dưới hầm hàng.” Ma Long nói. -Nghiên cứu-Hiện trường tan xác man rợ trong vụ tai nạn. Ảnh: Peter Alanl Loyd-Hơn 12 phút sau khi cất cánh, một thảm họa đã xảy ra khi 3 ổ khóa của thang máy bay bị khóa và nới lỏng. Điều này khiến cửa áp suất C-5 bị bung ra ở độ cao hơn 7000 m. Khi cánh cửa áp suất đập mạnh vào thân máy bay, tình hình trở nên tồi tệ hơn, gãy nhiều bộ phận quan trọng. Khoang hàng báo cáo rằng “phần sau của máy bay bị lỏng”, và các dây cáp bị treo xuống như mỳ Ý. Ông Harp nói: “

” Chúng tôi chỉ có thể điều khiển một phần máy bay. “- Họ đã qua Vũng Tàu. Traynor cố gắng đưa máy bay trở lại Sài Gòn và từ từ hạ độ cao, trong khi Harp thu thập thông tin về C-. 5. Tuy nhiên, máy bay nhanh chóng bị rơi, sau đó họ cố gắng nâng máy bay lên và Đưa về sân bay Tân Sơn Nhất

Tuy nhiên, phi công nhận ra rằng họ không đến được đường băng và cố gắng hạ cánh. Cuối cùng nó bị rơi, rơi xuống đất, trượt hơn 300 mét, rồi dừng lại ở ruộng lúa và chia thành bốn phần: đuôi, buồng lái, khoang lính và cánh.

“Chúng làm tôi mất hết sức lực. Cabin rất tối, vì bùn phủ lên kính chắn gió, chúng tôi có thể cảm thấy mình đang trượt đi “, Harp nói. – – Anh ta không nhận ra rằng buồng lái đã lộn ngược cho đến khi anh ta mở dây an toàn. Những người sống sót trong cabin đã bị phi công Cửa sổ bên trái .—— Ma Long nhìn sang bên phải và chỉ thấy xác máy bay bốc cháy. -5 Ngạc nhiên khi thấy khoang chở quân vẫn còn nguyên. Phi công nhanh chóng cứu những người sống sót nằm rải rác trong đống đổ nát .— -Một y tá như bà Ornn bị gãy chân, nhảy khỏi nhà kho quân đội và bắt đầu bế đứa bé cho họ. Bị gãy xương, ôm mông đứa bé – đứa trẻ sống sót, ảnh: Peter Alanl Loyd

Trực thăng cứu hộ đến sau 5 phút. Bất chấp những nỗ lực của thủy thủ đoàn, 138 người đã thiệt mạng, trong đó có 76 trẻ em Việt Nam (78 hoặc 79, theo tài liệu). May mắn thay, 176 người, trong đó có 150 trẻ mồ côi, sống sót.

Sau vụ tai nạn, Không quân Hoa Kỳ tiếp tục chiến dịch không vận. Phi hành đoàn và nhân viên y tế được ca ngợi là những anh hùng cứu máy bay và những người thương vong.

Trong những năm tiếp theo, C-5 bị hạn chế để chở hành khách trong hầm hàng. Vị trí của bộ điều khiển bay và đường thủy lực đã được thay đổi. -Harp và Malone sau đó lại tiếp tục công việc. Malone nghỉ hưu với quân hàm trung tá vào năm 1993. Harp đã nghỉ hưu và làm phó chỉ huy trưởng máy bay tiếp dầu KC-135.

Anh Ngọc