Nhận tội nghi phạm 39 thi thể Việt Nam trong container

Nica, người có quốc tịch Anh và Romania, đã nhận tội tại Tòa án Hình sự Trung tâm London vào ngày 7/10. Nica cũng bị buộc tội 39 tội ngộ sát với Eamonn Harrison, 23 tuổi, người đã mang thùng hàng đến Zeebrugge, Bỉ trước khi vận chuyển đến Bỉ Hải cảng. Hai nghi phạm khác cũng bị cáo buộc vi phạm luật nhập cư, và phiên tòa xét xử chung bốn người sẽ bắt đầu vào hôm nay.

Tính đến tháng 10 năm 2019, cảnh sát đã điều tra một xe container chứa 39 thi thể người Việt Nam ở Essex, Anh. Ảnh: Agence France-Presse. – Trước đó, Ronan Hughes, lãnh đạo đường dây nóng buôn người 41 tuổi và Maurice Robinson, một tài xế xe tải đại học người Anh 26 tuổi, đã nhận tội ngộ sát . Vào sáng ngày 23 tháng 10 năm 2019, 39 người Việt Nam được tìm thấy trong một chiếc xe container đông lạnh tại Khu công nghiệp Watergrade ở Hạt Essex. Các cuộc điều tra cho thấy họ đã được chất lên xe ở miền bắc nước Pháp và trả tới 20.000 euro (hơn 23.000 đô la Mỹ) cho những kẻ buôn người. Vượt qua biên giới Pháp-Anh. Qua đêm, các container chở họ được vận chuyển bằng phà từ Cảng Zeebrugge ở Bỉ đến Cảng Pulfleet ở Anh. Nạn nhân sau đó chết vì thiếu oxy và quá nóng trong một không gian chật hẹp.

Vào tháng 5, hơn 20 nghi phạm liên quan đến các thảm kịch đã bị bắt ở Pháp, Bỉ và Đức. Một người đàn ông 29 tuổi có biệt danh “Công tước hói” bị tình nghi là người đóng vai trò quan trọng trong việc hạ bệ và cũng đã bị bắt tại Upper Rhine, Đức.

13 nghi phạm bị cảnh sát Pháp bắt giữ vì tội buôn bán người, và 6 người trong nhóm này (chủ yếu là người Việt và người Pháp) cũng là nạn nhân của tội ngộ sát.

Tháng trước, Tòa án nhân dân tỉnh He Ting đã kết án 7 người, bao gồm 6 nam và một nữ, một năm tù và 7 năm quản chế. Anh ta bị kết án sáu tháng tù giam vì đã đưa một trong những nạn nhân thiệt mạng Telami vào một container ở Anh và nhiều công nhân đã bị “người nước ngoài” vận chuyển trái phép đến đó.

Xét xử 4 bị cáo trong vụ 39 người Việt Nam chết trong container

Tòa án Old Bailey ở trung tâm London, Anh hôm nay bắt đầu xét xử các bị cáo, với các tội danh từ ngộ sát đến âm mưu thực hiện hành vi nhập cư trái phép. Maurice Robinson, một tài xế container 25 tuổi đến từ Bắc Ireland. Robinson đã nhận tội giết người và các cáo buộc nhập cư tiêu cực tại một phiên điều trần vào tháng Tư. – Một nghi phạm khác, Ronan Hughes, 40 tuổi, cũng đến từ Bắc Ireland, đã thừa nhận. Các cáo buộc tương tự đã được nhận trong phiên xử ngày 28/8, nhưng anh ta không tham gia phiên tòa hôm nay. Tại phiên điều trần dẫn độ diễn ra ở Dublin ngày 15/5, Hughes được mô tả là “trùm” đường dây nóng buôn người.

Robinson và Hughes sau đó sẽ bị kết án tại tòa án Anh. -Cảnh sát kiểm tra một xe container chứa 39 thi thể người Việt Nam ở Essex, Anh vào tháng 10 năm 2019. Ảnh: Agence France-Presse .

Vào tháng 10 năm 2019, 39 người được tìm thấy đã chết trong một container tại một khu công nghiệp nhà ở ở Essex, phía đông London.

Các cuộc điều tra cho thấy họ được đặt ở miền bắc nước Pháp và trả tới 20.000 Euro (hơn 23.000 đô la Mỹ) cho những kẻ buôn người để qua biên giới giữa Pháp và Anh. Qua đêm, các container chở họ được vận chuyển bằng phà từ Cảng Zeebrugge ở Bỉ đến Cảng Pulfleet ở Anh. Nạn nhân sau đó chết vì thiếu oxy và quá nóng trong một không gian chật hẹp.

Vào tháng 5, hơn 20 nghi phạm liên quan đến các thảm kịch đã bị bắt ở Pháp, Bỉ và Đức. Một người đàn ông bị tình nghi đóng vai trò quan trọng trong dòng dõi, có biệt danh “Công tước hói”, 29 tuổi, cũng bị bắt tại Upper Rhine, Đức. Bị truy tố tội buôn người, và 6 người trong nhóm này (chủ yếu là người Việt và người Pháp) cũng là nạn nhân của tội ngộ sát. Anh ta bị kết án một năm quản chế, bảy năm sáu tháng tù vì tội đưa Trà My (một trong những nạn nhân chết trong container) và nhiều lao động ở nước ngoài.

Anh Ngọc

Cảm ơn Tết

Tết đến rồi, tôi vừa kết thúc kỳ thi khó khăn và bắt đầu thực tập tại bệnh viện sau mỗi học kỳ. Khi tôi ngồi viết những dòng chữ này ở Việt Nam, mọi người lại bắt tay vào việc, mong một năm may mắn sẽ đến. Nhưng với những du học sinh như tôi, Tết vẫn thấy sâu lắng. Tôi vẫn nhớ, và có lẽ không bao giờ quên, khi Tết đến rất gần, gõ cửa từng nhà, tôi đang ôn bài trong thư viện, chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng ngày mai. Cuối cùng, tôi vào một tờ báo tiếng Việt đọc một bài báo về Tết ở quê tôi để tự thưởng cho mình 15 phút.

Tôi định ghi những cảm xúc chân thành của mình vào trái tim, và tôi muốn chia sẻ chúng với các bạn. thế giới. tất cả mọi người. Nhưng ngày mai coi thi, coi sách vở, tôi giấu nước mắt vào trong lòng mà quên hết một chữ phải học: đậu. Tôi hy vọng đây là món quà đầu năm của tôi dành cho gia đình, đặc biệt là bố mẹ tôi. Nhưng không thể phủ nhận rằng lúc đó tôi rất mệt mỏi vì ôn thi, hễ nhìn vào tờ lịch treo trên tường là tôi lại tự nhủ Tết đã cận kề lắm rồi. Tôi nhớ cái cảm giác Tết ở Việt Nam đến nỗi tôi nhớ mình cùng bố mẹ dọn dẹp nhà cửa, gói bánh chưng và thức cả đêm. Thời tiết ở Canada quá lạnh khiến tôi càng nhớ nhà và rơi nước mắt, trong lòng tôi luôn nói rằng mình muốn cố gắng. Nhưng tôi không làm được, có lẽ với một đứa con gái yếu đuối như tôi, chính tôi đã chọn cách tắt máy. Vì nếu không tôi sẽ khóc và cảm thấy nhớ nhà, và tôi không muốn mọi người lo lắng cho mình. 9 giờ tối tan trường mà trong tâm trí em chỉ có duy nhất đất nước hình chữ S thân yêu, mọi người nô nức sắm Tết. Trong dòng người hối hả, trong lòng chỉ có một từ ngắn ngủi nhưng sao thật thân thương: Tết. Ngồi trên xe buýt mà nước mắt tôi cứ trào ra, tôi khóc vì lo lắng, khóc trong hoàn cảnh tồi tệ, khóc vì nhớ nhà. Tôi khóc vì thương bố mẹ, ba năm không ai giúp họ dọn dẹp nhà cửa mà không đón Tết, với một người rất nhỏ là 3 nhưng với tôi đó là cả một hành trình dài. Tôi rất may mắn khi có một mái ấm gia đình ở Canada, như nhà có cơm Tết, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự hiểu được ý nghĩa thực sự của Tết. Vì những kỷ niệm về ngày Tết đã in sâu vào trái tim tôi khi tôi sinh ra và lớn lên. Ra phi trường Vancouver tiễn các cô, chú, anh chị về quê nghỉ hè, tôi cũng chỉ mong sao mình cũng như mọi người, nhưng xa lắm. Tôi nhận ra rằng dù tôi ở đâu hay làm gì, tôi đều thuộc về hai từ: Việt Nam. Khi viết những dòng chữ này để tham gia cuộc thi, tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của một sinh viên nước ngoài. Mọi người đều thích tôi mạnh mẽ trong việc viết lách, nhưng đây thực sự là trái tim của tôi. Nghĩ và nhớ Tết, tôi ngồi ngẫm lại cuộc đời. Ba năm đủ để tôi trưởng thành ở xứ lạnh này, nếu đi xa, gõ cửa hay đi du lịch, tôi sẽ thấy giá trị của hai nghĩa gia đình và thể hiện rõ trong ngày Tết. Trái tim tôi luôn hướng về quê hương, gia đình, người thân và bạn bè đều mong muốn tôi trở về. Tết đến rồi, tôi thấy nao lòng hơn bao giờ hết. Tất cả những gì thuộc về tôi bây giờ thuộc về tôi. Tôi mong mình được quay về tuổi thơ, nơi có ông bà ngoại, ngày Tết tôi vẫn nhớ lời dạy của ông. Quay trở lại tuổi thơ khiến người ta trẻ mãi không muốn quay lại hiện tại. Vì quay lại hiện tại, là lúc tôi biết mình không còn ông bà ngoại nữa. Người còn lại mà tôi gặp là ông nội của tôi, người đã bỏ tôi và trở về với bà ngoại sau tuổi già. Đối với tôi, Tết rất thích những người đặc biệt này. Ông bà ta dạy tôi phải bảo vệ cái Tết cổ truyền, ông bà dạy tôi một nếp sống gan góc. Vì Việt Nam ở Canada buồn nên cuộc sống vẫn bình thường. Để vơi đi nỗi buồn, tôi đọc báo mạng và hòa mình vào những ngày vui của đất mẹ. Nhưng tôi buồn vì đọc được một số bài báo hay những bức ảnh về những gia đình không thể sắm Tết được no ấm bên người thân. Những du học sinh như tôi chỉ biết khóc khi đọc những bài báo về anh. Tôi biết rõ hơn bao giờ hết rằng họ cần sự giúp đỡ của mọi người và tình cảm của mọi người khi năm mới đến gần.

Tôi sẽ là một y tá, giống như ước mơ tôi muốn giúp mọi người, đặc biệt làê là quê hương tôi: Việt Nam nhỏ bé hiền hòa. Nhìn thấy người như vậy, tôi tự trách mình, khi gặp chuyện không may tôi thường đổ lỗi cho số phận. Nhưng chưa chắc mình là người hạnh phúc nhất, dù không được đón Tết về quê cùng gia đình nhưng cuộc sống bộn bề. Làm việc trong nhiều môi trường khác nhau và tiếp xúc với mọi người, tôi biết cuộc sống của mình tuyệt vời như thế nào. Đôi khi, tôi thậm chí không biết cách trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất. Cảm ơn Tết, Tết đã dạy tôi biết trân trọng cuộc sống. Tôi yêu Tết, Tết không chỉ mang lại cho tôi tình yêu thương với gia đình, những kỷ niệm của tuổi thơ và sự dạy dỗ của ông bà mà Tết còn cho tôi bài học về tình yêu thương. Tết đưa chúng ta đến gần nhau hơn dù chưa từng quen biết, chưa gặp mặt. Tôi lại nhậm chức, nhưng dù ở đâu, ở đâu, tôi cũng sẽ luôn nhớ về quê hương Việt Nam thân yêu. Có một gia đình đang chờ tôi trở về, đây cũng là nơi tôi thực hiện ước mơ thiện nguyện và giúp đỡ người nghèo. Không biết bao giờ mới được về Việt Nam ăn Tết, nhưng tôi sẽ mỉm cười vì mình đã học được rất nhiều điều và quan trọng nhất là mình đang hiện thực hóa ước mơ của mình. Ước mơ giản dị của một du học sinh như tôi, ước mơ giúp đỡ người nghèo, nhất là trong dịp Tết, mang lại niềm vui trong một mùa xuân mới. Sẽ không xa như vậy đâu, tôi chắc chắn sẽ quay lại. Chờ tôi ở Việt Nam!

Bùi Thị Hương Chi

Mời độc giả gửi bài dự thi tại đây và viết cảm nghĩ về Tết.

Vietnam Airlines hân hạnh tài trợ cuộc thi “Xuan Qu Xiang”. Xem thể lệ cuộc thi “Quê hương mùa xuân” tại đây.

Lê ấu thơ

Sáng nay gần Tate, khí trời rất lạnh, chăn không đủ sưởi ấm trái tim người con ngoại quốc. Sáng nay, khi hai người cùng nhà (nhưng không cùng giường) thức dậy, thời tiết còn lạnh hơn.

Những người chuẩn bị đi làm, những người làm bữa sáng, nhưng chưa nghe thấy bất kỳ vấn đề gì. Các hoạt động thường ngày vẫn diễn ra nhưng không khí “chiến tranh lạnh” bao trùm. Sáng nay đi làm, trời còn lạnh hơn khi không có nụ hôn lên má như mọi khi. Tôi biết bạn đã rời khỏi nhà sau khi tắt cầu thang với một tiếng nổ. Em ra đi … Sáng nay lòng se se lạnh buồn nhưng se sắt an ủi: Cảm ơn em mỗi sớm mai thức dậy, anh có một ngày mới để yêu-chăn chung bước Trượt vào toilet trên sàn nhà mát mẻ, mở tủ lạnh, chẳng muốn gì cả (buồn không ăn được bữa ngon!). Chỉ có những quả lê (mà tôi thích) là lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào tôi, chờ được “nhập khẩu”, như thể chúng muốn ở tạm trong cái bụng ấm áp của tôi. Thôi, làm ơn cho anh ấy một chút. Cắt, cắt … Ngồi tựa lưng vào chiếc ghế trong phòng khách, bấm chân vào máy sưởi, định bật VnExpress lên như thường lệ, bỗng những kỷ niệm xưa hiện ra trước mắt. Đợi mẹ đi chợ về, hai chị em hì hục khoan má, bóp nát hai quả lê ở hai chỗ mà cắn nhẹ một cái. Tuổi thơ tôi cơ cực nhưng tôi rất hạnh phúc khi được ở bên tình yêu thương của bố mẹ.

Bây giờ quả lê này đã to, không bị sần sùi và xấu xí nhưng sao ăn không ngon bằng quả lê già mẹ. Má … má … đôi môi khô lạnh của tôi bỗng dịu lại … mặn hơn … lòng tôi nghĩa là: má ơi, con không cần lê, con chỉ cần má! Chồng không vợ, sắp lấy chồng xa, nay nhớ mẹ thương cha…

Ôi nhớ câu này chớ làm vợ quê mùa. – Kết hôn vào cuối năm 2008, anh nghĩ đây là Tết cuối cùng mà con gái và bố mẹ anh ở Việt Nam. Anh ấy được một tuổi ở Châu Á. Trong lúc giải tỏa áp lực bài vở, anh vô tình vào Yahoo và bấm vào tên một cô bé ở Việt Nam là chinagirl224. Đây là một ngày định mệnh cho cả hai chúng tôi, vì vậy hôm nay tôi ngồi đây một mình bên lò sưởi và viết thiệp cho VnExpress.

Tuổi thơ của tôi rất tồi tệ, tôi không may mắn được đi du lịch hay được người thân đưa đến sở thú. Danson thích chúng tôi. Chỉ có hội xuân là ngày duy nhất trong năm bố mẹ chạy du xuân, đây là ngày vui nhất của chị em tôi. Đó là ngày mà chị em tôi và tôi đăng một vài mẩu giấy lên chiếc tủ cũ tối của bố tôi: ngày kia là 27, 26, 25 … 18, 17, 16 … 5, 4, 3. .. là lễ hội mùa xuân. Mong rằng Tết đến càng sớm càng tốt để được bố mẹ dẫn đi du xuân, đón Tết. hàng xóm. Nhà tôi còn có cây súng thần công mà bố tôi mua trước, không dài cũng không ngắn. Vì thế, hai chị em đã bật dậy hét lên: “A! Tết đến rồi, Tết đến rồi!” Bố mẹ tôi bày mâm ngũ quả cho mẹ tôi trong đêm giao thừa, bánh tét, bánh tét xanh, dưa hấu đỏ, bánh mai vàng, bánh mứt đủ màu… thì pháo hoa dường như biến mất khỏi ông già bất hạnh. Năm nay, báo danh năm mới bắt đầu bằng sự may mắn. Hai đứa tôi bịt tai lại và nghe thấy tiếng mạch đập bên trong. Chừng năm phút sau pháo nhà chúng tôi cũng đốt nốt quả cuối cùng, mẹ bắt hai chị em tôi đi ngủ mà lòng tôi không sao chợp mắt được, chỉ mong sáng mai dậy sớm, còn lại chưa nổ để mai làm. Khoác lên mình những bộ quần áo xuân thật đẹp, để ngày mai được lì xì, ngày mai … để mai … tính

em có sáng không? chưa. Mẹ còn sáng không? Không, ngủ đi. Em hỏi luôn … Sáng sớm dậy chưa rửa mặt vội trèo lên thấy chồng tập vở (đã chuẩn bị từ hôm qua) lật ra xem. Oh…. Mùng 8, mùng 9, mùng 10 làm gì cũng có (không phải do học mà do người ta đồn rằng nếu đầu năm tốt tháng nào thì tốt cả năm, ừm). Đừng lo lắng về nó trong năm nay! rất vui! rất vui! Theo một cách nào đó, tôi không thể mô tả mọi thứ vào thời điểm đó, có thể là do tôi bị ám ảnh bởi việc thức khuya để học các bài kiểm tra trang điểm. Đúng là một đứa trẻ!

Sau khi mẹ mặc bộ quần áo mới, chị em tôi chạy vào sân. Ôi chúa ơi! Đâu đâu cũng có xác pháo và xác pháo, đỏ thẫm phủ kín lối đi từ trên xuống dưới, đẹp đến nao lòng. Mỗi nhà có cành mai, cành đào, cành lá đỏ., Treo nhỏ xinh, mâm ngũ quả cung nghinh, trên lư hương vẫn nghi ngút khói, ai nấy đều xúng xính quần áo mới, tươi cười. Xin chúc mừng! Xin chúc mừng! … Đúng là Tết có khác. thật! Hít thật sâu … nuốt …… mùi pháo, mùi hương, mùi kẹo, mùi hoa … quyện vào nhau thật đấy (từ nhỏ mình đã thích mùi hương rồi, lớn rồi , Mình rất thích đồ chay, không biết sau này mình có thích không nữa. Sau bao nhiêu năm thì mùi này không còn nữa, vì khi đốt pháo thì mùi xuân không còn nồng như trước nữa. Nhưng dù có đi bao xa, Tôi sẽ không bao giờ quên được cái mùi đặc biệt của quê hương Việt Nam .—— Tôi nhớ cố hương … quê hương yêu quê hương … nơi … hương vị quê hương

chị em sẽ uốn Eo ơi, tranh nhau nhặt nốt mấy quả pháo còn sót lại đêm trước, mừng rỡ đầy túi, tự dưng “đánh” hết sức! Bọn mình choáng váng la hét thế là cùng khối chết Mọi người ném pháo về phía chúng tôi và cười, chỉ có mặt chúng tôi là tái xanh và còn rất nhiều thời gian. “Vì họ thu thập được những viên đạn thần công như chúng tôi, những người gần đó văng vẳng nhau. Ôi, vui quá, Thân! Cả bọn cùng nhảy lên ném pháo mà vui không tả được ai ơi. Chơi đùa với lũ trẻ xóm giềng giữa lối đi 64 Trần Hưng Đạo p. Cầu Kho đầy xác pháo, như tiếng chim non giữa mùa xuân Hát đi.

Bố mẹ bất ngờ gọi hai chị em tôi đến điểm xuất phát Đầu năm mới đi lễ chùa, bốn người đèo nhau trên chiếc xe đạp cũ màu xanh, bố tôi liên tục vẽ Sơn mài, tôi và chị ngồi hàng ghế sau lũ trẻ, lòng không ngớt bận rộn giữa phố phường với những phương tiện đắt tiền, bố chạy xe du xuân đón giao thừa, mọi người ngồi trên chiếc xe đạp cũ. Hạnh phúc ngập tràn bao năm Khu vực chùa từ quận 1 đến quận 5. Bên đường có chùa, ba người đậu xe làm lễ cho mẹ, hôm đó tôi không biết gì, chỉ thấy mọi người ngược xuôi. Cúi đầu, mồ hôi nhễ nhại, muốn bốc hết nửa nén hương còn chưa xong, liền cắm nhang vào nhau, mấy lần tôi bị thương bởi nén nhang nhưng tôi cũng bắt chước, nằm sấp chào… Tôi chào mẹ Quán Âm. Sợ con mình bị bố mẹ đánh đầu năm Không ngoan, không dở, năm nào cũng vậy … Ngoài ra: ăn nhiều hơn anh, lì xì cũng vậy.

Nhà mình vẫn như thường Tương tự, tôi đến mười ngôi chùa ngày Tết 1. Đến tháp mồng bảy, mồng tám, ai cũng thấy mệt và khát dưới cái nắng trưa gay gắt của Sài Gòn, bố mua cho chúng tôi một chai xá xíu hoặc tươi. Dừa thì cả hai đều hút.

Rồi hôm đi xem múa lân, mẹ thích xem múa rồng, đâu đâu cũng có rồng, ba tôi tranh thủ đặt chỗ cho mẹ tôi vào thăm anh trai tôi. Người cha được cõng trên vai để có thể nhìn thấy mọi thứ, chỉ có tôi không thấp cũng không cao nên đứng dưới gầm ghế để nhìn, đôi khi không bị người khác lấn át, có khi có mùi lạ lan ra xung quanh, Đó phải là mùi của cái nắng thiêu đốt và mồ hôi của những người xung quanh bạn .– – Hôm sau là ngày ăn tết rồi, bố mẹ ơi, con nghe thấy giọng nói quen thuộc và thậm chí ngày nào cũng khen “con nhỏ” (trò chuyện rôm rả không dứt). Ngày nào tôi cũng nhận được rất nhiều phong bao lì xì đủ hình dáng, màu sắc khác nhau nhưng tôi chỉ giữ được cái túi, còn cái gì cũng để trong, cô ấy cho tôi vài chiếc. -Ngày thứ ba là ngày khách đến đông đủ, mẹ rắc mứt mời khách, các loại mứt. Mặc dù nhà rất nghèo nhưng Tết đến, mẹ tôi muốn mua các loại hoa quả, bánh mứt, bánh tét, dưa hành nên bà tự tay làm. Cành thần kỳ, các thím trong nước cho đi. Đối với người Việt Nam chúng ta có truyền thống rằng nếu những ngày đầu năm được đầy đủ thì cả năm sẽ đầy đủ. Tôi nhớ vài năm sau, khi đi làm, đêm ba mươi tôi tưới nước cho cả nhà (cả năm không có nhà). Quả thật, trong những năm này, tôi đã kiếm tiền để giúp đỡ bố mẹ ở mức độ lớn nhất. Không pháo, không dưa, không đỏ gói, chỉ có cây cỏ phủ kín ngõ. Những người đến từ Mỹ, Úc … Có một Sagon bé bỏng, không được hạnh phúc cho lắm, hoặc nơi khác nơi bạn sinh ra, nhưng ở Izmit, Thổ Nhĩ Kỳ, nơi tôi sống, ngoại trừ tôi, không có. Một người Việt Nam, xung quanh tôi không còn ai xa lạ. Ở đất nước này chỉ có 2 cô dâu Việt Nam (theo những gì tôi nói qua đại sứ quán Việt Nam): một là tôi và một là Việt Nam.Một thành phố khác. Do đó, bạn có thể đón Tết hoặc không. Không có đêm giao thừa, bánh mứt, hoa hạnh, không có mồng một, mồng hai, mồng ba… Mọi thứ vẫn không thay đổi khi Tết đến. Nhớ nhà lắm, nhớ Tết, nhớ quê. Gia đình chồng tôi có thể làm vơi đi nỗi nhớ nhà của tôi, nhưng … về chồng tôi, tôi nhớ rằng anh ấy đã vượt qua những khó khăn để đến Việt Nam. Dù ở đâu, anh cũng thấy đau, có khi phải đặt sách xuống nền nhà ngủ trong đêm đông lạnh giá. Thành tích bết bát, anh lại phải về Việt Nam. Anh đi làm cách nhà khoảng 175 cây số, 4 giờ sáng phải dậy đón xe buýt đi làm, tầm 1 giờ chiều mới về nhà. Một hôm, anh đi làm muộn, xuống xe phải cuốc bộ mấy cây số để ngủ nhờ nhà một người bạn. Không ai có thể tin được. Anh tiết kiệm được nhiều tiền nhất, thậm chí còn bỏ nhiều công sức chắt chiu từng xu ở Việt Nam và tổ chức đám cưới trên mạng. Những nỗ lực của anh ấy đã thuyết phục được bố mẹ cho em ra đi (vì có tội với con nên họ vẫn không chấp nhận em thật lòng). Ngày ấy …

Một nửa thế giới hóa thành mây đen Ban ngày trời xanh, muôn hoa khoe sắc, em sâu như mây, người vội bay, em mơ em là ai, ánh mắt quen nhìn anh. Nước mắt tôi đang ngâm trên môi của tôi, tôi không biết tại sao bạn lại khóc, sự bùng nổ của niềm vui, bàn tay một ngàn dặm, hàng ngàn lời nói cũng giống như những đám mây, thời gian trôi qua mà không có chữ “nhưng”, cả hai chúng tôi Tất cả đều là những người ngoan đạo. Bạn là một người Hồi giáo và tôi là một Phật tử. Vì tôi không muốn thay đổi niềm tin tôn giáo của mình nên gia đình anh lại càng trách móc anh nhiều hơn. Bao nhiêu tai xấu đến với tôi. Họ lợi dụng bạn để chống lại tôi. Họ ít gây ra sóng gió, giữa tôi và chồng xảy ra nhiều “chiến tranh lạnh”, “nóng”. Từ lịch sử của sự vô luân, đã có rất nhiều khác biệt, từ quyền con người, hành vi đến tư tưởng … (Chưa nói đến văn hóa, khí chất và sở thích mà mình đã đọc kỹ trước đó). Nhiều lúc tôi quá mệt mỏi và muốn bỏ cuộc, nghĩ đến bố mẹ già ở Việt Nam ngày đêm lo lắng cho công việc làm ăn của chồng mà tôi thấy buồn. Nghĩ đến nhà, tôi cần bản thân nhiều hơn (bố mẹ tôi đã ngoài 60 tuổi, nhưng không chăm sóc họ khi họ ốm đau) -Tôi nhớ nhà, nhớ bạn uống canh rau dền, nhớ cà rốt và tôi sẽ bận rộn trong nắng, tôi nhớ của tôi. Má ơi, con đi làm không ngờ thân con mỏi mệt Không ai đếm được ngày Cha mẹ thương nhau vô bờ bến Lá rừng ít ai đếm được trời Một người đếm được chín chữ. Cái lợi của hòn đảo không có-ở đây tôi được nhà chồng quá nhiều. Bởi vì suy cho cùng, ta cũng chỉ là người xa lạ, không phải người xa lạ, không có cha mẹ ở đây. Vốn trước đây vốn không ưa tôi, nay lại có mặt ở đây khiến họ bực mình, tạo ra rất nhiều mâu thuẫn cho tôi và chồng. Ngược lại, chồng tôi không thể an ủi vợ, mọi tội lỗi đổ dồn vào tôi (anh ấy rất bảo vệ gia đình). Sau rất nhiều, chúng tôi có một chút không vui. Tôi nói với anh ấy rằng tôi không muốn ở lại đây vì gia đình anh ấy không yêu tôi, có người muốn chúng tôi chia tay, nếu anh ấy yêu tôi thì hãy về Việt Nam định cư với tôi, còn không thì anh ấy sẽ sống ở đây với gia đình. Bạn (chúng tôi không có con). Tôi nhớ cuộc sống ở đây rất nhiều. Em thuyết phục anh ấy rất nhiều, anh ấy cũng muốn đi chơi với em nhưng sợ mất mạng ở Việt Nam (vì anh ấy rất tự ái và nhất quyết không cho em nuôi). Nhân đây mình xin cảm ơn các bạn biên tập gửi cho mình để mình được mọi người giúp đỡ. Nếu nơi nào có thể nhận những người làm việc tại Việt Nam như chồng tôi thì hãy chỉ cho tôi để chồng tôi về Việt Nam định cư cùng tôi. Nếu không, chúng tôi sẽ kết thúc cuộc hôn nhân này. Chồng tôi là một kỹ sư điện tử và đã làm việc trong lĩnh vực chuyên môn được 2 năm. Mọi hướng dẫn xin gửi về địa chỉ: nguyet2009_vnn@yahoo.com. Tết năm nay có thể là Tết cuối cùng tôi thấy ở Thọ. Tạm biệt, Thổ Nhĩ Kỳ, tạm biệt, tình yêu của tôi. Tôi phải vượt qua nỗi đau của chia ly. Hãy dừng tình yêu của tôi bây giờ. Là tình yêu từ hàng ngàn dặm một giấc mơ?

Kính chúc ban biên tập và quý vị cao nhân thịnh vượngg, 12 tháng sung túc, 48 tuần hạnh phúc, 365 ngày nhiệt huyết tuổi trẻ, 8.760 giờ sức khỏe, 52.5.600 phút giải trí.

Nguyệt Nhi

Mời độc giả gửi bài viết về cảm xúc ngày Tết tại đây.

Vietnam Airlines hân hạnh tài trợ cuộc thi “Ngôi nhà mùa xuân”. Xem thể lệ cuộc thi “Quê hương mùa xuân” tại đây.

Nhật Bản tìm thấy thực tập sinh Việt Nam mất tích trong bão

Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Fukuoka cho biết, vào khoảng 2h35 ngày 17/9, trong quá trình tìm kiếm bằng máy xúc, một tình nguyện viên đã tìm thấy thi thể nam giới bị vùi lấp trong bùn, cách xa hiện trường xảy ra vụ việc. Một vụ lở đất đã xảy ra tại xã thành phố Shiba thuộc tỉnh Miyazaki, nằm cách hạ lưu sông Tonghe hơn 3 km và đã được báo cho cảnh sát. Ngày 18/9, cảnh sát địa phương đã tiến hành phân tích dấu vân tay và xác định danh tính nạn nhân. Kết quả cho thấy, thi thể anh Nguyễn Hữu Toàn, 22 tuổi, một trong hai thực tập sinh Việt Nam đang làm việc tại Công ty Cổ phần Aioigumi mất tích trong siêu bão Poseidon. Căn cứ kết quả chụp CT và phân tích diễn biến vụ việc, cơ quan công an kết luận nguyên nhân tử vong là do sỏi. 6/9. Ảnh: Reuters.

Tối ngày 6 tháng 9, khi Poseidon, một trong những cơn bão mạnh nhất trong lịch sử Nhật Bản, đổ bộ vào đảo Kyushu, cả đội đã biến mất. Lo sợ chỗ ở của mình không đủ an toàn, người đứng đầu công ty Aioigumi đã yêu cầu Toán và một thực tập sinh Việt Nam khác đến trú ẩn tại nhà riêng của họ, nơi có kết cấu chắc chắn hơn, áp dụng tương tự đối với công chức. Tuy nhiên, cơn bão đã làm xói mòn đất đá trên sườn núi, kéo sập nhà ra bờ sông, khiến vợ con của giám đốc công ty và 2 thực tập sinh Việt Nam tử vong. Giám đốc của Aioigumi cũng bị thương và phải nhập viện.

Các tình nguyện viên tiếp tục tìm kiếm thực tập sinh còn lại Trần Công Long, cũng như vợ con của giám đốc Aioigumi. Mẹ của Math nói với NHK rằng con trai bà đã đi làm việc ở Nhật Bản để giúp mẹ nuôi một cô con gái đang tuổi ăn tuổi học và một em trai. Cô rất buồn khi biết tin đứa con ngoan của mình bị tai nạn. Cô mong rằng nhóm toán học có thể được đưa về Việt Nam trong thời gian sớm nhất.

Theo ông Binnen, tổng lãnh sự quán sẽ tiếp tục thực hiện các biện pháp bảo hộ công dân và thực hiện các bước cần thiết để đưa thi thể về Việt Nam. Đồng thời, phía đội toán đồng thời phối hợp với các cơ quan chức năng của Nhật Bản tìm kiếm thực tập sinh Trần Công Long.

Anh Ngọc

Nhận tội nghi phạm 39 thi thể Việt Nam trong container

Nica, người có quốc tịch Anh và Romania, đã nhận tội tại Tòa án Hình sự Trung tâm London vào ngày 7/10. Nica cũng bị buộc tội 39 tội ngộ sát với Eamonn Harrison, 23 tuổi, người đã mang thùng hàng đến Zeebrugge, Bỉ trước khi vận chuyển đến Bỉ Hải cảng. Hai nghi phạm khác cũng bị cáo buộc vi phạm luật nhập cư, và phiên tòa xét xử chung bốn người sẽ bắt đầu vào hôm nay.

Tính đến tháng 10 năm 2019, cảnh sát đã điều tra một xe container chứa 39 thi thể người Việt Nam ở Essex, Anh. Ảnh: Agence France-Presse. – Trước đó, Ronan Hughes, lãnh đạo đường dây nóng buôn người 41 tuổi và Maurice Robinson, một tài xế xe tải đại học người Anh 26 tuổi, đã nhận tội ngộ sát . Vào sáng ngày 23 tháng 10 năm 2019, 39 người Việt Nam được tìm thấy trong một chiếc xe container đông lạnh tại Khu công nghiệp Watergrade ở Hạt Essex. Các cuộc điều tra cho thấy họ đã được chất lên xe ở miền bắc nước Pháp và trả tới 20.000 euro (hơn 23.000 đô la Mỹ) cho những kẻ buôn người. Vượt qua biên giới Pháp-Anh. Qua đêm, các container chở họ được vận chuyển bằng phà từ Cảng Zeebrugge ở Bỉ đến Cảng Pulfleet ở Anh. Nạn nhân sau đó chết vì thiếu oxy và quá nóng trong một không gian chật hẹp.

Vào tháng 5, hơn 20 nghi phạm liên quan đến các thảm kịch đã bị bắt ở Pháp, Bỉ và Đức. Một người đàn ông 29 tuổi có biệt danh “Công tước hói” bị tình nghi là người đóng vai trò quan trọng trong việc hạ bệ và cũng đã bị bắt tại Upper Rhine, Đức.

13 nghi phạm bị cảnh sát Pháp bắt giữ vì tội buôn bán người, và 6 người trong nhóm này (chủ yếu là người Việt và người Pháp) cũng là nạn nhân của tội ngộ sát.

Tháng trước, Tòa án nhân dân tỉnh He Ting đã kết án 7 người, bao gồm 6 nam và một nữ, một năm tù và 7 năm quản chế. Anh ta bị kết án sáu tháng tù giam vì đã đưa một trong những nạn nhân thiệt mạng Telami vào một container ở Anh và nhiều công nhân đã bị “người nước ngoài” vận chuyển trái phép đến đó.

Người phụ nữ Pháp đang tìm kiếm người mẹ Việt Nam của mình

Trong những năm qua, Collet đã cân nhắc trải nghiệm đoàn tụ với mẹ nhiều lần, nhưng chỉ gần đây hành trình này mới thực sự bắt đầu.

“Ngày 9 tháng 9, tôi 25 tuổi. Nói với tôi, nếu bạn muốn tìm một người mẹ, bạn phải làm điều đó. Bây giờ hoặc không bao giờ”, Collet chia sẻ với VnExpress. “Mẹ ruột của tôi năm nay 59 tuổi.”

Léa Collet và sư cô ở cô nhi viện mầm non Thủ Đức 2. Ảnh: Cung cấp cho mọi người.

Với sự ủng hộ của mẹ nuôi, Colette bắt đầu chia sẻ tất cả thông tin và hình ảnh mình có trên Facebook, với hy vọng người thân sẽ nhìn thấy và nhận ra mình. Bé được phong là Collet, sinh ngày 9/9/1995 tại Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ TP.HCM, nặng 2,6kg, tên là Trần Thị Kim Oanh. Chị Trần Thị Sen 34 tuổi hay chị Trần Kim Sen là một bà nội trợ, nhưng chị đã ngay lập tức từ bỏ quyền nuôi con. Cô gái trẻ cho biết: “Trước khi điều trị tại cô nhi viện Thủ Đức 2, tôi đã nhanh chóng được một bảo mẫu nhận vào và được nhiều nữ tu nhận nuôi dạy.” Cô gái chỉ cách thành phố Lyon, Pháp 30 phút đi xe. Collet được một phụ nữ Pháp nhận nuôi cách đây 5 tuần, người ta nói rằng một nữ tu nói với cô ấy rằng cô ấy cũng có một anh trai và một em gái, nhưng điều này không có trong giấy tờ nhận con nuôi, vì vậy Collet không chắc có đúng không. Khi được ba tháng tuổi, một cô gái Việt Nam được mẹ nuôi đưa sang Pháp và có một cuộc sống hoàn toàn mới.

Léa Collet và mẹ nuôi của cô đang ở Pháp. Ảnh: do nhân vật cung cấp. Tôi đủ lớn để nhận ra mình là con nuôi, và tôi đã nghĩ về mẹ và gia đình ở Việt Nam. “Tôi thực sự muốn tìm mẹ và gia đình thực sự của mình.” Bài đăng trên Facebook của anh nhận được hàng trăm lượt chia sẻ và bình luận, nhưng không có thêm manh mối nào. Đang tìm mẹ “, Collet nói .—— Anh Ngọc

Người Mỹ gốc Việt: Trump mất điểm, Biden thể hiện tốt

“Tâm trạng đang rất nóng, không phải hai cuộc tranh luận mà là ba cuộc tranh luận.” Jimmy Lương, một người Việt Nam làm việc trong ngành tài chính ở Boston, Massachusetts, chia sẻ với VnExpress ngay sau khi xem cuộc tranh luận đầu tiên. Đầu tiên là giữa Tổng thống Donald Trump và đối thủ của ông Joe Biden.

Sự kiện được tổ chức tại Cleveland vào tối ngày 29 tháng 9 (Hà Nội, rạng sáng ngày 30 tháng 9) ngay từ đầu đã diễn ra gay gắt và đen tối. Trump liên tục cắt ngang phản ứng của Biden và thậm chí ngắt lời nhà lãnh đạo Chris Wallace. Biden đã rất tức giận, sau khi quay lại 18 phút, anh ấy nói với Trump: “Anh bình tĩnh chứ?” Wallace phải nói để kiểm soát tình hình, và vào ngày 29 tháng 9, anh đã được hỏi bởi phóng viên Chris Wallace (Chris Wallace) Cuộc tranh luận ở Thành phố Cleveland do Tổng thống Mỹ Trump và Biden dẫn đầu đã nhắc nhở. Ảnh: Associated Press.

Jimmy, một người ủng hộ Trump, thừa nhận rằng bằng cách thường xuyên làm gián đoạn các đối thủ, cuộc tranh luận đã rơi vào hỗn loạn, điều này khiến giám đốc điều hành tức giận và “hơi phản ứng thái quá.” . Tuy nhiên, ông cho rằng đây là phong cách riêng của mình, cũng có thể là một chiến lược của Trump khiến ông mất bình tĩnh với đối thủ và quên mất những gì mình muốn bày tỏ.

“Trong số 3 người trên sân khấu, Trump gần như chiếm ưu thế. Ban đầu, Biden tỏ ra bình tĩnh, nhưng cuối cùng thì bối rối, vấp phải và lặp đi lặp lại nhiều lần”, anh nói. “Đối với tôi, sức mạnh của Trump cho thấy ông ấy thậm chí có thể thách thức 10 đến 10, chứ không chỉ hai.” — Cũng là người ủng hộ Trump, nhưng cử tri Julia Ngô của California Ngô) bày tỏ sự lo lắng về hành động của mình trong cuộc tranh luận này. Julia, một cố vấn tài chính đã sống ở Mỹ hơn 10 năm cho biết: “Chà, cuộc tranh luận khiến cô không hài lòng, thậm chí vấp phải vô số cáo buộc khiến Trump không hài lòng, điều này khiến ông rất tức giận và buộc phải đứng lên. Tập trung vào các cuộc biểu tình và không dính líu nhiều đến chính trị. Biden cũng tấn công Trump theo cách tương tự và cố tình né tránh nhiều câu hỏi khó, chẳng hạn như liệu con trai bà có bị buộc tội nhận hối lộ 3,5 triệu đô la hay không hay liệu anh ta. Với sự hỗ trợ của các cảnh sát Phê bình lẫn nhau, khán giả có thể thấy được quan điểm, ý tưởng và cách xử lý vấn đề của hai ứng viên.Tuy nhiên, Trump quá chú trọng đến việc bảo vệ bản thân, Biden là ứng cử viên mới nhưng chưa đạt. Hiện bình luận của Julia: “Quan điểm của Julia Ngô về cuộc tranh luận của Trump Biden. Ảnh: Nguồn cung cấp số liệu. ——Cùng với những người ủng hộ như Biden (Liden Nguyễn) ở Washington, Seattle, đây là những gì họ mong đợi ở Trump, người được biết đến với phong cách mạnh mẽ và nổi bật. Quy tắc —— Theo Linh, buổi biểu diễn của Biden có thể nói là thành công vì Trump đang gặp rắc rối về các vấn đề nóng như Covid -19, quyền tối cao của người da trắng, suy thoái kinh tế, v.v. Ông ấy thậm chí còn cổ vũ Trump bằng những từ ngữ gay gắt như “Joker”, “Tổng thống tồi tệ nhất” hay “con cưng của Putin” và bảo đối thủ của ông ấy im đi – “Biden lắp bắp. Nhưng hôm nay ông ấy nói rất trôi chảy. Anh ấy nhìn thẳng vào máy quay và nói rất thuyết phục và hiệu quả ở nhiều nơi “, Lynn nhận xét. “Trump có thể nói nhiều hơn, nhưng điều quan trọng là, hiệu suất của Biden như thế nào? Thực tế hơn, chi tiết hơn và giúp những người trung lập hiểu rõ hơn”. Cuộc khảo sát cho thấy sau cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên, Sáu trong số 10 người nói rằng Biden hoạt động tốt hơn Trump. Khoảng 2/3 số người tham gia nói rằng phản ứng của Biden trung thực hơn phản ứng của Trump; 69% người tham gia nói rằng “cuộc tấn công” của Biden chống lại Trump là công bằng, trong khi Tổng thống Mỹ Tỷ lệ chỉ là thế này. Khoảng 32%.

“Ở Mỹ, đã gần 20 năm rồi. Tôi chưa thấy một cuộc tranh luận tổng thống nào như thế này. Nhiều người còn cho rằng hai ứng cử viên này không khác gì hai đứa trẻ tranh nhau ăn kẹo”, ông Derek ở California Nhà báo Việt Nam trung lập họ Phạm có chung nhận định: Trump sử dụng chiến lược phủ đầu thông thường cho vấn đề đầu tiên, trong khi Biden áp dụng chiến lược hoàn toàn ngược lại. Trong hầu hết các cuộc tranh luận, Biden vẫn bình tĩnh và không rơi vào bẫy tranh cãi giữa Trump và người cũAnh ấy có thể tấn công nhiều hơn “…” Nhưng nếu nói kết quả hôm nay có đủ thuyết phục Biden giành chiến thắng vào ngày 3/11 hay không thì tôi nghĩ là không. Biden cần phải làm nhiều hơn trong cuộc tranh luận tiếp theo. “Ông ấy nói.

Trump bị coi là tức giận, còn Biden thì giữ bình tĩnh trong lần tranh luận đầu tiên. – Ông Lương Tạ là người Việt Nam và định cư ở Mỹ gần 40 năm. Ông nói rằng trong bối cảnh các cuộc thăm dò quan trọng do Biden tiến hành ở hầu hết các bang, bao gồm cả các bang chiến trường, Trump đang đáp trả Covid-19, gánh nặng của ứng cử viên tổng thống đảng Dân chủ trong trò chơi này. Có vẻ nhẹ tay hơn đối thủ.

Biden chỉ cần cảnh giác tranh luận và bác bỏ định kiến ​​của “người xưa”, thế là tuyệt. ”Tổng thống Mỹ thường gọi đó là một trong những điểm yếu của mình, đó là thành công. Đồng thời, Trump phải sửa chữa những điểm yếu của một nhà lãnh đạo Mỹ bị chia rẽ bởi đại dịch chủng tộc. Ông Lonta nói. Mặc dù Biden không bộc lộ khía cạnh sáng sủa hơn, nhưng ông không bác bỏ những người giữ quan điểm trung lập. Vì vậy, Trump đã không thay đổi hướng tiêu cực của mình sau khi tranh chấp xảy ra. “-Đinh Cong Bang, một cử tri trung lập trên chiến trường Florida, đồng ý .-” Lập luận của Biden tốt hơn vì anh ta không thể mắc sai lầm và sẽ không thắng. Chuyên gia IT Bang nói: “Vì nhiều vấn đề, Trump đang ở thế yếu. Nếu kết quả thăm dò chính xác, Trump sẽ thua vì không đưa ra được giải pháp cho các vấn đề của Mỹ”. Bond nói rằng anh đã sống ở Mỹ 20 năm, và mặc dù đến Washington, DC, anh vẫn dành thời gian trò chuyện với bạn bè. Đối với anh, cuộc đấu này cũng gây “thất vọng” cho anh vì nội dung không mới và có quá nhiều công kích vào các chi tiết cá nhân (như vụ bê bối con trai Biden hay vấn đề thuế Trump). Cuối cùng, những gì Trump và Biden không làm thay đổi suy nghĩ của những cử tri do dự như ông Bang. Để tổng thống thấy được sự khác biệt về chính sách, các cử tri trung lập thực sự cần lắng nghe.

“Tôi hy vọng họ sẽ vẽ nên một bức tranh về Hoa Kỳ trong vài năm tới. Về mặt này, vấn đề Trung Quốc rất quan trọng đối với những người Việt Nam như tôi.”, Anh nói.

Đài Loan bắt 27 người Việt Nam vượt biển trái phép

Chiếc thuyền đánh cá khả nghi được tìm thấy ở vùng biển gần khu nghỉ dưỡng Khanding ở quận Pingdong, đảo Đài Loan vào lúc 2 giờ sáng ngày 15/9. Cách cảng 5,5 km, chiếc tàu đánh cá đột ngột đổi hướng và di chuyển sang đầu bên kia của Bình Đông. Máy ảnh nhiệt có thể phát hiện nhiều người nhảy xuống biển để thoát thân. Ảnh: CGA .

Cảnh sát đã lên một tàu đánh cá, kiểm tra và kéo nó về một cảng cá gần đó. Người ta nói rằng chiếc tàu đánh cá này đã chở 30 người Việt Nam buôn lậu vào đảo Đài Loan và 27 người trong số họ đã bị bắt giữ. Các nhà chức trách Đài Loan đang tìm kiếm những nhân sự còn lại.

Năm thuyền viên, bao gồm hai người Đài Loan và ba người Philippines, cũng bị bắt vì tình nghi tham gia vào đường dây buôn người. Cảnh sát biển Đài Loan tháng trước đã bắt giữ 3 nghi phạm người Việt Nam vì tội vận chuyển người nhập cư trái phép đến hòn đảo này với giá 7.000 USD.

Đồng bào Việt Nam bị ám sát ở Đài Loan và bị kết án tù chung thân

Theo cáo trạng của Tòa án thành phố Đài Nam trên đảo Đài Loan ngày 8/9, vụ việc bắt nguồn từ tranh chấp giữa hai công nhân nhập cư tên Bùi và Hoàng tại khu tập thể của một nhà máy dệt trên địa bàn vào ngày 15/1. . Ma Dau .

Hoàng nhờ một đồng hương Việt Nam khác là Vũ giúp mình đánh bại Bùi trong phòng của anh ta. Trong lúc hỗn loạn, Bùi dùng dao làm bếp đâm anh Vũ khiến anh và Hoàng bỏ chạy. Ngày 15/1, cảnh sát khám nghiệm hiện trường vụ án tại nhà máy dệt Đài Nam. Ảnh: Tiêu điểm Đài Loan-Nhưng Bùi tiếp tục bỏ chạy, đuổi kịp Vũ ở tầng 1 của tòa nhà rồi đâm anh này tử vong. Sau đó Bùi chạy đến khu nhà trọ nữ nơi Hoàng đang trốn. Mặc cho bạn gái Bùi và vợ Vũ can ngăn, bị cáo đã đâm Hoàng tử vong và khiến vợ Vũ bị thương. Anh không bày tỏ sự hối hận về hành động của mình. Anh ta bị kết án tù chung thân và có thể được ân xá, nhưng anh ta có quyền kháng cáo.

Anh Ngọc (theo CNA)